Home / Pháp Uyển Châu Lâm / PUCL - Tập 6 / PUCL QUYỂN 82 – CHƯƠNG LỤC Độ (tt)

PUCL QUYỂN 82 – CHƯƠNG LỤC Độ (tt)

Nếu không làm việc khó,
Không thể được quả Phật.
Nếu ta giữ tấm ván,
Sẽ vượt qua biển lớn,
Còn trái lời Phật dạy,
Sẽ chìm biển sinh tử.
Nay ta bị chết chìm
Tuy chết vẫn rạng danh.
Nếu trái lời Phật dạy,
Mất lợi ích trời người,
Cho đến quả Niết-bàn,
Sự an lạc vô thượng.
Nói kệ xong, tì-kheo trẻ đưa tấm ván cho thượng tọa. Chứng kiến sự việc ấy, thần biển vô cùng cảm động trước lòng thành của vị tì-kheo trẻ, liền đưa vị ấy lên bờ, rồi chắp tay thưa:
– Nay con xin qui y bậc giữ giới kiên cố. Trong lúc gặp việc nguy hại đến tính mạng, mà thầy vẫn giữ được giới của Phật.
Vị thần nói kệ:
Thầy thật là tì-kheo,
Đúng là người khổ hạnh,
Gọi thầy là sa-môn,
Thật xứng với tên này.
Do công đức của thầy,
Người đồng hành, vật báu,
Đếu thoảt nạn chết chìm,
Tất cả đểu an ổn.
Thầy nguyện giữ kiên cố,
Kính vâng lờỉ Phật dạy,
Thầy là người đại thắng,
Hay trừ các hoạn nạn.
Tại sao ngay bây giờ,
Ta không bảo vệ ngài.
Bậc kiến để trì giới,
Điều này chẳng khó gì,
Phàm phu không hủy giới,
Việc này quả khó làm.
Tì-kheo sống an ổn,
Thanh tịnh tự giữ gìn Không bao giờ phá giới,
Cũng chưa lấy làm khó.
Người chưa được đạo quả,
Sống trong cảnh hiểm ngụy,
Nguyện bỏ thân mạng mình,
Vâng giữ lời Phật dạy,
Làm được việc khó làm,
Việc này thật hiếm có
Luận Đại trang nghiêm ghi: “Đúng thật như thế, tôi đã từng nghe: Ngày xưa có vị tì-kheo, một hôm vào thành theo thứ tự khất thực, đến trước cửa nhà của một người làm nghề xỏ châu. Lúc này người thợ đang xỏ châu ma-ni vô giá cho đức vua. Y sắc đỏ của vị tì-kheo phản chiếu vào làm hạt châu ánh lên sắc đỏ hồng. Trong lúc thợ xỏ châu vào nhà đem cơm dâng cúng vị tì-kheo, có một con ngỗng thấy hạt châu màu đỏ hồng giống miếng thịt nên đến nuốt mất. Bấy giờ, người thợ xỏ châu mang cơm ra cúng dường vị tì-kheo, thì thấy mất hạt châu, nên ông ta tức giận hỏi vị tì-kheo:
– Ngài lấy hạt châu của tôi ư?
Vị tì-kheo sợ người thợ giết con ngỗng để lấy hạt châu ra, nên suy nghĩ tìm cách cứu ngỗng thoát nạn, liền nói kệ:
Ta bảo vệ mạng ngỗng
Thân này chịu khổ đau
Không còn cách nào hơn
Chỉ biết lấy mạng thay.
Nếu nói ngỗng nuốt mất
Lời này thật không thể,
Nếu bảo nó vô tội
Thì thật là vọng ngữ.
Ta nay xả thân mạng
Để cứu con ngỗng này,
Nhờ duyên ta giữ giới
Ấy là nhân giải thoát.
Tuy đã nghe bài kệ, người thợ vẫn nói với vị tì-kheo:
– Nêu không trả lại thì ông phải chịu khổ. Tôi không tha cho ông đâu!
Vị tì-kheo nhìn quanh, không biết trông cậy vào ai, không ai cứu giúp, như nai bị bao vây không còn lối thoát. Vị tì-kheo chỉnh thân ngay thẳng, sửa sang y phục. Người thợ xỏ châu lại nói với tì-kheo:
– Ông muốn đánh nhau với tôi ư?
Vị tì kheo đáp:
– Không, tôi không đánh nhau với ông. Tôi tự đánh với các kết sử!
Vị tì-kheo lại nói kệ:
Khi ta bỏ thân mạng
Xuống đất như củi khô
Đáng được người khen ngợi
Vì ngỗng mà xả thân.
Cũng khiến người đời sau
Đều lo buồn khổ não
Mà xả thân như thế
Người nghe khuyên tinh tấn.
Tu hành theo chính đạo
Kiên trì giữ giới cấm
Ai phá giới mặc ai
Ta nguyện vui trì giới.
Lúc này người thợ xỏ châu liền trói chặt hai tay và đầu của vị tì-kheo, rồi lấy gậy đánh. Vị tì-kheo nhìn quanh bốn phía nhưng chẳng biết nói gì, chỉ suy nghĩ: ‘Sự khổ đau trong đường sinh tử đều như thế’, lại nói kệ:
Ta trong đời quá khứ
Dâm, trộm, rồi chết đi

About namcuulong

Check Also

PUCL QUYỂN 81 – CHƯƠNG LỤC ĐỘ (tt)

QUYỂN 81 Quyển này tiếp theo chương Lục độ. 85. CHƯƠNG LỤC ĐỘ (tt) 85.1. ...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *