II. CHỈ RA HAI THỨ VỌNG THẤY

Kinh : Thế nào là Vọng Kiến Đồng Phận ?
“Anan, cõi Diêm Phù Đề này, ngoài nước biển cả ra, trong đó đất liền có ba ngàn Châu. Châu lớn chính giữa, bao quát từ Đông sang Tây có đến hai ngàn ba trăm nước lớn. Còn các châu nhỏ khác ở trong các biển, trong đó có châu đến hai trăm, ba trăm nước hoặc có mười, hai mươi cho đến ba mươi, bốn mươi, năm mươi nước.
“Anan, nếu ở trong đó có một châu nhỏ chỉ có hai nước mà riêng người trong một nước đồng cảm ác duyên, thì chúng sanh trong nước đó thấy tất cả những cảnh giới không tốt. Hoặc thấy hai mặt trời, hoặc thấy hai mặt trăng, cho đến thấy nhiều ác tướng khác như Vựng, Thích, Bội, Quyết, Tuệ, Bột, Phi, Lưu, Phụ Nhĩ, Hồng Nghê. Chỉ nước đó thấy, còn chúng sanh nước bên kia thì không thấy mà cũng không nghe.

Thông rằng : Bộ Hiệp Luận nói “Vựng là khí chung quanh mặt trời. Thích là điều xấu ở mặt trời, mặt trăng. Bội, Quyết: khí xấu gần mặt trời. Tuệ là sao chổi. Bột : một loại sao chổi. Phi là phi tinh, một loại sao từ dưới bay lên. Lưu là lưu tính, một loại sao từ trên rơi xuống. Phụ là phụ khí, khí giống như cõng mặt trời. Nhĩ là nhĩ khí, khí bên cạnhmặt trời như cái tai. Hồng Nghê là cầu vồng, cái sáng gọi là Hồng, cái tối gọi là Nghê”
Sắch Xuân Thu Truyện chép : năm Thứ Sáu đời vua Ai Công, nước Sở có điềm mây như con quạ đỏ ôm lấy mặt trời mà bay trong ba ngày. Vua sai hỏi Châu Thái sử Thái sử nói : Ứng vào thần vua.” Ông Đỗ Dự bàn thêm; “Mạt tròi là vua của con người, yêu khí ôm lấy thì ứng vào vua, Chi có nước Sở thấy thì vua nước khác không hề gì!”
Đời Lỗ Châu Công, năm Thứ Hai Mươi Sáu, tháng Một(7) nước Tề có sao chổi. Tề Hầu sai cầu đảo.
Ông Án Tử thưa : “Vô ích, làm vậy là mê tín. Đạo trời chẳng thay đổi, đâu có hai mệnh thì cầu đảo làm gì ? Đạo trời có sao chổi là để trừ uế khí. Nếu vua không có uế đức thì cầu đảo làm gì ? Còn nếu có uế đức thì cầu đảo sao được ?” Ông Đỗ Dự bàn thêm : “Chỉ có nước Tề thấy, nước Lỗ không thấy.”
Hai đoạn trên để nghiệm câu trong kinh : “Có một châu chỉ có hai nước, mà riêng người trong một nước đồng cảm ác duyên thì chúng sanh trong nước đó thấy những cảnh giới không tốt.” Thật rõ ràng vậy.
Cảm ứng ác duyên có định nghiệp và bất định nghiệp. Định nghiệp thì không thể tránh. Bất định nghiệp thì có thể thay đổi.
Ví dụ, như Tổ đời Hai Mươi Ba, là Ngài Hạc Lặc Na(8) Tôn giả, biết trước vị Tổ đời Hai Mươi Bốn là Sư Tử Tôngiả sẽ gặp nạn. Một hôm, bỗng nhiên Tổ chỉ về hướng Đông Bắc, hỏi rằng : “Đó là khí tượng gì ?”
Tổ Sư Tử thưa : “Tôi thấy khí như cái mống trắng khắp cả trời đất, lại có năm luồng hắc khí chạy ngang trong đó.”
Tổ nói : “Điềm đó thế nào ?”
Ngài Sư Tử thưa : “Tôi không biết được.”
Tổ dạy : “Sau khi tôi mất năm mươi năm, nước Bắc Thiên Trúc sẽ có nạn nổi lên, chạm đến thân ông.”
Sau này, Ngài Sư Tử Tôn giả quả bị vua nước Kết Tân giết. Cánh tay phải của vua tự nhiên rụng xuống đất, bảy ngày sau thì chết. Thái tử Quang Thủ than rằng : “Vua cha ta cớ sao tự mình chiêu lấy tai họa.” Bấy giờ có vị Tiên núi Bạch Tượng rõ sâu nhân quả nên rộng nói cho Thái tử nghe việc đời trước, mở thoát lưới ngờ. Đây là chỗ gọi là đinh nghiệp không thể tránh được vậy.
Vua Tống Cảnh Công bị sao Hỏa Tinh nên lo sợ, mời Ông Tử Vi vào hỏi.
Ông Tử Vi nói : “Bị sao Hỏa Tinh là diềm trời phạt, họa ứng vào thân bệ hạ, nhưng có thể dời qua quan Tể tướng.”
Cảnh Công bảo : “Tể tướng để trụ nước, nếu dời qua mà chết thời không nên. Thôi, để quả nhân xin tự gánh chịu vậy.”
Ông Tử Vi nói : “Có thể dời qua nhân dân.”
Vua đáp : “Dân chết rồi thì làm vua với ai. Thôi, dể trẫm chết một mình.”
Ông Tử Vi thưa : “Có thể dời vào năm.”
Vua đáp : “Năm đói kém thì dân chết đói. Làm vua mà muốn giết dân để tự mình sống thì còn ai xem ta là vuanữa. Âu cũng là mạng đã hết của quả nhân vậy. Khanh chẳng nên nhiều lời”
Ông Tử Vi vội vàng quỳ xuống lạy mà tâu rằng : “Hạ thần xin chúc mừng bệ hạ. Trời ở trên cao mà nghe dưới thấp. Vua đã có được ba lần lời nói của người nhân, trời ắt thưởng vua ba lần. Đêm nay chắc sao sẽ dời chỗ, vua sống thêm hai mươi mốt năm.”
Cảnh Công nói: “Khanh làm sao biết ?”
Ông Tử Vi thưa : “Vua có ba điều thiên thì được thưởng ba lần, do đó sao dời ba lần. Mỗi lần bảy năm, ba lần là hai mươi mốt năm. Nên tuổi thọ dài thêm hai mươi mốt năm. Nếu sai, hạ thần xin chịu chết.”
Vua ưng chịu.
Đêm đó, sao dời ba lần như Ông Tử Vi đã nói. Đây là chỗ gọi là bất định nghiệp có thể chuyển dời vậy.
Tóm lại, định nghiệp và bất định nghiệp ở nơi tự tánh nào có thêm bớt, cũng là như huyễn. Chấp huyễn mà cho là thật, thì chỉ vì vọng thấy vậy thôi.

Ghi chú:
(1) Không, Giả và Trung.
(2) Dã hỏa.
(3) Tự Tâm thường trụ.
(4) Giao thiệp.
(5) Nhược Tồn : nếu còn…
(6) Chí Hư : rỗng không…
(7) Mười Một.
(8) Haklena. Lặc Na : âm tiếng Phạn. Hạc : âm tiếng Hán ; Tôn giả sau khi sanh ra, có bầy hạc cảm mến bay theo nên gọi vậy.

About namcuulong

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *