Home / KINH - LUẬN / Kinh Lăng Nghiêm Tông Thông / Lăng Nghiêm Tông Thông quyển 2 / Mục 6 / CHỈ RÕ Ý NGHĨA TÁNH THẤY KHÔNG PHẢI LÀ CÁI THẤY, VIÊN MÃN BỒ ĐỀ

CHỈ RÕ Ý NGHĨA TÁNH THẤY KHÔNG PHẢI LÀ CÁI THẤY, VIÊN MÃN BỒ ĐỀ

Kinh : Ông Anan bạch Phật rằng : “Thưa Thế Tôn, như chỗ tôi suy nghĩ : cái Tâm Tánh này đối với các trần cảnh và các tâm niệm không hòa hợp chăng ?”
Phật dạy : “Nay ông lại nói Tánh Giác không hòa hợp, thì ta lại hỏi ông : Cái Thấy Mầu Nhiệm này mà gọi là chẳng hòa hợp đó, là không hòa với cái sáng, là không hòa với cái tối, là không hòa với sự thông suốt, hay là không hòa với sự ngăn bít ? Nếu không hòa với cái sáng, thì giữa cái thấy và cái sáng phải có ranh giới. Ông nay hãy xét kỹ : chỗ nào là cái sáng? Chỗ nào là cái thấy? Nơi cái thấy, nơi cái sáng thì lấy từ đâu làm ranh giới ? Anan, nếu ở trong ranh giới của cái sáng chắc không có cái thấy, hai cái không đến với nhau, cái thấy tự chẳng biết được cái sáng ở đâu, thì ranh giới làm sao thành lập? Đối với cái tối, cái thông suốt, cái ngăn bít thì cũng như thế.
“Lại cái thấy mà gọi là chẳng có hòa hợp đó, là không hợp với cái sáng, không hợp với cái tối, không hợp với cái thông suốt, hay không hợp với cái ngăn bít ? Nếu không hợp với cái sáng, tức là cái thấy và cái sáng tánh trái ngược nhau, cũng như lỗ tai với cái sáng hoàn toàn không liên quan gì nhau. Nếu vậy thì cái thấy không biết được cái sáng ở đâu, làm sao mà phân biệt ra được cái lẽ hợp hay chẳng hợp? Đối với cái tốì, cái thông suốt và cái ngăn bít thì cũng như thế.

Thông rằng : Chỗ không hòa hợp mà Ông Anan nghi ấy là hai pháp chơn và vọng, hình như chẳng có tương nhập, vì ông chưa có thể dung thông chơn, vọng làm một.
Tạm nói là không hòa, thì cái thấy và cái sáng phải có ranh giới. Tạm nói là không hợp, thì cái thấy và cái sáng, tánh tướng trái ngược nhau. Nay đều chẳng phải vậy, nên biết rằng chẳng phải không hòa hợp.
Ở đoạn trước, Ông Anan nói “Không thể ở nơi hình tướng của muôn vật trước mặt mà phân tách ra được cái thấy có riêng tự tánh, lìa ngoài mọi vật”, thì cũng tương tự chỗ này. Đã nói không hòa hợp là từ nơi sự diệu tịnh của cái thấy mà nói, tịnh cho nên chẳng dung chứa sự xen tạp. Lại nói chẳng phải không hòa hợp, là từ riêng sự Diệu của cái thấy mà nói, Diệu thì không chỗ nào mà không có.
Cuốn Bách Môn Nghĩa Hải nói “Thấu đạt vô sanh là hiểu rằng trần cảnh là duyên của tâm, và tâm là nhân của trần cảnh. Nhân duyên hòa hiệp thì các huyễn tướng mớisanh ra. Do từ duyên sanh, nên Vô Tự Tánh. Tại sao thế? Vì nay trần chẳng thể tự duyên mà phải chờ có tâm. Tâm chẳng thể tự mình làm tâm, tất phải chờ có duyên trần. Do nương nhau mà có, nên không thể định. Do đó, duyên sanh tức là Vô Sanh, chứ chẳng phải bỏ duyên sanh mà nói Vô Sanh.”
Tổ Thiệu Tiên thượng đường, nói : “Nhồi chẳng dính, đập chẳng tan, phơi nắng không khô, ngâm nước không thối. Một mực treo giữa thái hư, mặc người mắt lạnh cạnh bên nhìn.”
Hòa thượng Bì Thọ đang hơ lửa.
Ngài Đạo Ngô hỏi: “Làm gì thế ?”
Tổ Thọ nói : “Hòa hiệp.”
Đạo Ngô : “Như thế tức là ngay đó mà thoát ư ?”
Tổ Thọ rằng : “Cách xa bao nhiêu thời gian rồi vậy ?” Ngài Đạo Ngô phất tay áo, bỏ đi.
Một hôm, Ngài Đạo Ngô ở ngoài về, Tổ Bì Thọ hỏi: “Từ đâu về đó ?”
Ngài Đạo Ngô đáp : “Gần đây thôi.”
Tổ Thọ rằng : “Dùng sàng sảy hai miếng da đó làmgì?”
Ngài Ngô : “Mượn.”
Tổ Thọ rằng : “Kia có thì cho ông mượn, còn không thì làm sao ?”
Đạo Ngô : “Chỉ vì có nên mới mượn.”
Xem chỗ cử xướng của chư Tôn túc như thế, thì cái Diệu Giác Nguyên đó cùng các duyên trần và các tâm niệm là hòa hợp hay chẳng hòa hợp ? cần có mắt mới được !

About namcuulong

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *