Home / KINH - LUẬN / Kinh Ma Ha Bát Nhã Ba La Mật / TẬP HAI KINH MA HA BNBLM / KINH MA HA BÁT NHÃ BA LA MẬT – QUYỂN THỨ MƯỜI TÁM

KINH MA HA BÁT NHÃ BA LA MẬT – QUYỂN THỨ MƯỜI TÁM

KINH MA HA BÁT NHÃ BA LA MẬT – QUYỂN THỨ MƯỜI TÁM
Hán dịch: Pháp sư Cưu Ma La Thập
Việt dịch: Tỳ kheo Thích Trí Tịnh
PHẨM ĐẠI NHƯ – THỨ NĂM MƯƠI BỐN

Lúc bấy giờ chư Thiên cõi Dục, cõi sắc đem hương bột chiên đàn cõi Trời và những hoa sen xanh, đỏ, hồng, trắng cõi Trời vói rải cúng dường đức Phật, rồi đến chỗ đức Phật đảnh lễ chân Phật, đứng qua một phía mà thưa rằng: “Bạch đức Thế Tôn! Vô thượng Bồ đề của chư Phật thật là rất sâu, khó thấy, khó hiểu, chẳng thể suy gẫm mà biết được, là vi diệu tịch diệt, chỉ có bức trí mới biết được, ngoài ra tất cả thế gian chẳng thể tin được. Tại sao vậy? Vì trong Bát nhã ba la mật sâu xa nói thế này: sắc tức là Bát nhã ba la mật, Bát nhã ba la mật tức là sắc, nhẫn đến nhất thiết chủng trí tức là Bát nhã ba la mật, Bát nhã ba la mật tức là nhất thiết chủng trí. Sắc tướng như, Bát nhã ba la mật tướng như là một như, không hai, không khác. Nhẫn đến nhất thiết chủng trí tướng như, Bát nhã ba la mật tướng như là một không hai, không khác”.
Đức Phật dạy: “Đúng như vậy. Này chư Thiên Tử! sắc tức là Bát nhã ba la mật, Bát nhã ba la mật tức là sắc. Nhẫn đến nhất thiết chủng trí là Bát nhã ba la mật, Bát nhã ba la mật là nhất thiết chủng trí.
Sắc tướng như, nhẫn đến nhất thiết chủng trí tướng như là một như, không hai, không khác.
Thế nên, này chư Thiên Tử! Lúc mới thành đạo, lòng đức Phật muốn yên lặng chẳng muốn thuyết pháp. Tại sao vậy? Vì pháp Vô thượng Bồ đề của đức Phật chứng được rất sâu, khó thấy, khó hiểu, chẳng thể suy gẫm được, là vi diệu tịch diệt, chỉ bức trí biết được, còn tất cả thế gian chẳng thể tin được.
Tại sao vậy? Vì Vô thượng Bồ đề không người được, không chỗ được, không thời gian được, đây là tướng rất sâu của các pháp, chính là không có hai pháp.
Này chư Thiên Tử! Ví như vì hư không rất sâu nên pháp này rất sâu, vì như rất sâu nên pháp này rất sâu, vì pháp tính, thật tế, bất khả tư nghì, vô biên rất sâu nên pháp này rất sâu, vì vô lai, vô khứ rất sâu nên pháp này rất sâu, vì bất sinh, bất diệt, vô cấu, vô tịnh, vô trí, vô đắc rất sâu nên pháp này rất sâu.
Này chư Thiên Tử! Vì ngã rất sâu nhẫn đến tri giả, kiến giả rất sâu nên pháp này rất sâu.
Này chư Thiên Tử! Vì sắc rất sâu, thọ, tưởng, hành, thức rất sâu nên pháp này rất sâu. Vì sáu ba la mật nhẫn đến vô pháp hữu pháp không rất sâu nên pháp này rất sâu. Vì tứ niệm xứ đến nhất thiết chủng trí rất sâu nên pháp này rất sâu”.
Chư thiên cõi Dục, cõi sắc thưa: “Bạch đức Thế Tôn! Pháp vừa đức Phật dạy, tất cả thế gian chẳng thể tin được.
Bạch đức Thế Tôn! Pháp sâu xa này chằng vì lấy hay bỏ sắc, thọ, tưởng, hành, thức mà nói, nhẫn đến chẳng vì bỏ hay lấy nhất thiết chủng trí mà nói.
Các thế gian đều thọ lấy mà thật hành nào sắc là ngã, là ngã sở, nào thọ, tưởng, hành, thức, là ngã, là ngã sở, nhẫn đến nhất thiết chủng trí là ngã, là ngã sở’1.
Đức Phật dạy: “Đúng như vậy. Này chư Thiên Tử! Pháp rất sâu xa này chẳng phải vì lấy hay bỏ sắc mà nói, nhẫn đến chẳng phải vì lấy hay bỏ nhất thiết chùng trí mà nói.
Này chư Thiên Tử! Nếu có Bồ Tát vì thọ lấy sắc nhẫn đến vì thọ lấy nhất thiết chủng trí mà tu hành, Bồ Tát này chẳng tu hành được Bát nhã ba la mật, chẳng tu hành được Thiền na ba la mật nhẫn đến chẳng tu hành được nhất thiết chủng trí”.
Ngài Tu Bồ Đề thưa: “Bạch đức Thề Tônl Pháp rất sâu xa này tùy thuận tất cả pháp: Tùy thuận Đàn ba la mật nhẫn đến tùy thuận nhất thiết chủng trí.
Pháp này vô ngại: Chẳng ngại sắc, thọ tưởng, hành, thức nhẫn đến chẳng ngại nhất thiết chủng trí.
Này chư Thiên Tử! Pháp này tên là vô ngại tướng, vì đồng như hư không, vì đồng như pháp tính, pháp trụ, thật tế, bất khả tư nghì tính, vì đồng như hư không, vô tướng, vô tác.
Pháp này sinh tướng: sắc chẳng sinh nhẫn đến nhất thiết chủng trí chẳng sinh, vì bất khả đắc vậy.
Pháp này không xứ sử, vì xứ sở của sắc nhẫn đến xứ sử của nhất thiết chủng trí bất khả đắc vậy”.
Bấy giờ chư Thiên cõi Dục cõi sắc thưa: “Bạch đức Thế Tôn! Ngài Tu Bồ Đề là Phật tử, tùy Phật sinh. Tại sao vậy? Vì chỗ nói của Ngài Tu Bồ Đề đều hợp với không”.
Ngài Tu Bồ Đề nói: “Này chư Thiên Tử! Các Ngài bảo Tu Bồ Đề là Phật tử, tùy Phật sinh?
Thế nào là tùy Phật sinh?
Vì tướng như nên Tu Bồ Đề tùy Phật sinh. Tại sao vậy? Vì đức Như Lai tướng như chẳng lai, chẳng khứ, Tu Bồ Đề tướng như cũng chẳng lai, chẳng khứ, thế nên Tu Bồ Đề là tùy Phật sinh.
Lạt Tu Bồ Đề từ nào đến giờ vẫn tùy Phật sinh. Tại sao vậy? Vì đức Như Lai tướng như tức là tất cả pháp tướng như, tất cả pháp tướng như tức là đức Như Lai tướng như.
Trong tướng như này cũng không có tường như. Thế nên Tu Bồ Đề là tùy Phật sinh.
Lại đức Như Lai như là tướng thường trụ,
Tu Bồ Đề như cũng là tướng thường trụ. Đức Như Lai như tướng cũng không dị biệt. Thế nên Tu Bồ Đề là tùy thuận Phật sinh.
Đức Như Lai như tướng không có chỗ ngại, tất cả pháp như tướng cũng không có chỗ ngại, đây là Như Lai như tướng cùng nhất thiết pháp như tướng là một như, không hai, không khác. Như tướng này vô tác trọn không chẳng như, nên như tướng này là như duy nhất, không hai, không khác. Thế nên Tu Bồ Đề là tùy Phật sinh, Đức Như Lai như tương tất cả chỗ vô niệm, vô biệt, Tu Bồ Đề như tướng cũng tất cả chỗ vô niệm, vô biệt. Đức Như Lai như tướng chẳng dị biệt, chẳng thể được, Tu Bồ Đề cũng vậy. Thế nên Tu Bồ Đề là tùy Phật sinh.
Đức Như Lai như tướng chẳng xa rời các pháp như tướng, như này trọn không chẳng như, vì như chẳng khác nên Tu Bồ Đề là tùy Phật sinh, mà cũng không chỗ tùy.
Lại đức Như Lai như tướng chẳng quá khứ, chẳng vị lai, chẳng hiện tại, các pháp như tướng cũng chẳng quá khứ, chẳng vị lai, chẳng hiện tại, thế nên Tu Bồ Đề là tùy Phật sinh.
Lại đức Như Lai như chẳng ở trong như quá khứ, chẳng ở trong như vị lai, chẳng ở trong như hiện tại. Quá khứ như, vị lai như, hiện tại như cũng chẳng ở trong Như Lai như, là một như, không hai, không khác.
Sắc như, Như Lai như, thọ, tưởng, hành, thức như, Như Lai như, là một như, không hai, không khác.
Ngã như nhẫn đến tri giả như, Như Lai như, là một như, không hai, không khác.
Đàn ba la mật như nhẫn đến nhất thiết chủng trí như, Như Lai như, là một như, không hai, không khác.
Đại Bồ Tát do được như vậy nên gọi là Như Lai”.
Lúc Ngài Tu Bồ Đề nói phẩm Như tướng trên đây, cõi Đại thiên thế giới này chấn động sáu cách. Chư Thiên cõi Dục, cõi sắc đem bột chiên đàn hướng Trời rải trên đức Phật, cũng rải trên Ngài Tu Bồ Đề mà thưa rằng: “Bạch đức Thế Tôn! Phật là chưa từng có. Ngài Tu Bồ Đề do đức Như Lai như mà tùy Phật sinh”.

About namcuulong

Check Also

KINH MA HA BÁT NHÃ BA LA MẬT – QUYỂN THỨ MƯỜI SÁU

KINH MA HA BÁT NHÃ BA LA MẬT – QUYỂN THỨ MƯỜI SÁU Hán dịch: ...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *