Home / Pháp Uyển Châu Lâm / PUCL - Tập 7 / PUCL QUYỂN 99 – CHƯƠNG TẠP YẾU
dong-phat

PUCL QUYỂN 99 – CHƯƠNG TẠP YẾU

hai mươi chín, trời không trăng, tối đen như mực, ai nấy đều rất mệt mỏi, nhưng cửa thành lại đóng kín không vào được. Bấy giờ, họ đi vòng qua phía nam thành, thấy có một ao nước lớn do nước mưa đọng lại. Trong ao có gà, chó và đủ loại côn trùng; có con còn sống, có con đã chết, có con chìm, có con nổi, nhiều đến trăm ngàn vạn ức. Những con còn sống thì tung tăng vui đùa; lại có cả các thứ ô uế đưa từ trong thành ra, ngay đến lông tóc, phẩn tiểu v.v… cũng thải vào ao nước ấy. Khách buôn từ xa mới đến, chưa biết rõ điều này, vì quá mệt nhọc và đói khát nên đã múc nước dưới ao uống thỏa thích, lại cởi áo tắm gội để trừ nóng bức. Nhờ vậy, họ hết mệt nhọc và an ổn ngủ. Đến sáng, họ thức dậy, đi đến bên ao nước mình đã sử dụng tối qua, thấy ao nước vô cùng nhơ bẩn, họ vô cùng kinh hãi, người thì bỏ chạy, người thì bịt mắt, người thì bịt mũi, người thì nôn mửa v.v…
Có bài kệ:
Như ao nước bên thành
Chứa đủ thứ nhơ bẩn,
Gặp lúc thành đóng cửa
Mọi người đến bên ao.
Mới đến nên không biết
Quá khát bèn múc uống
Và tắm gội cho mát
Hết mệt, ngủ an ổn.
Trời sáng đến bên ao
Thấy nước quá nhơ bẩn,
Ai nấy đều ghê tởm
Đều muốn nôn mửa ra.
Người chứng quả thứ ba
Thấy dục lạc chẳng an,
Nhập thiền định quán chiếu
Dục như ao nước nhơ.
Người chứng quả A-na-hàm an vui trong thiền định, không còn ái dục. Như những khách buôn chán ghét ao nước bất tịnh kia, hoặc như đứa trẻ mê chơi đùa trên đất cát nhơ bẩn, nhưng đến tuồi trưởng thành thì chúng từ bỏ những trò vui trước đây đe vui với niềm vui khác, rồi đến lúc già lại từ bỏ trò vui trước để an vui trong Phật pháp. Người chứng quả A-na-hàm cũng vậy, thấy niềm vui trong năm đường sinh tử giống như trò vui của trẻ con, nên càng tinh tiến tu tập, mong cầu thoát li sinh tử.
Có bài kệ:
Thí như đứa trẻ con
Chơi đùa trên đất bẩn
Đến khi tuổi trưởng thành
Chuyển sang trò vui khác.
Người tu hành cũng vậy,
Cầu thoát khỏi ba cõi
Nên quyết tâm tinh tấn
Thành tựu được Tứ đạo.
4. A-la-hán vô học: Hành giả ở quả vị hữu học, không thích sinh tử, không có niềm vui, chẳng màng tam giới, đoạn trừ tất cả kết sử, dứt sạch ba độc; tâm chuyên niệm năm căn, năm lực và thất giác chi, thấy diệt là tịch và cho đây là thường định. Thí như vua thả con voi say, có ngà voi sác bén đáng sợ, voi húc nhầm ai thì người ấy chết; như loài rồng độc thường nhả khí độc, trúng ai thì người ấy mất mạng; như rắn hổ mang hung dữ, thấy người liền cắn. Ba độc tham sân si của con người cũng thế, khi đã phát khởi thì chuốc họa đọa ba đường ác, chỉ cố thập lực, giác ý, giải thoát mới có thể đoạn trừ. Hành giả tu tập tự nhớ nghĩ: “Nay ta đã thành tựu quả A-la-hán, không còn chấp trước, các lậu đã sạch, Phạm hạnh thanh tịnh, những việc cần làm đã làm, buông bỏ gánh nặng, đã được tự lợi, sinh tử đã đoạn, được trí tuệ bình đẳng, thành tựu vô học pháp, không còn phân biệt đây kia”.
Có bài kệ:
Như vua thả voi say
Ngà bén lại hung dữ
Các rồng rắn ngậm độc;
Ai gặp đều mất mạng.
Giáo hóa khiến điều phục
Lại thêm khéo nhiếp tâm
Các họa mới được trừ
Không lo sợ ba cõi.
Tu hành trụ học địa
Bất động, thành thánh đạo
Khi đã được tự lợi
Thoát khổ thường an lạc.
Đoạn tuyệt cả ngũ phẩm
Thành tựu đủ lục thông
Trừ sạch các trần lao
Như nước tẩy áo bẩn.
Đó gọi là chính sĩ
Vâng làm theo lời Phật
Rốt ráo không phiền não
Xứng là bậc vô học.
99.4. TỨ THỰC
Kinh Tăng nhất A-hàm ghi: “Bấy giờ Thế Tôn nói với các tì-kheo: ‘Có bốn loại thức ăn nuôi lớn mạng chúng sinh:
– Đoàn thực: thức ăn của người thế gian, tức là những thức ăn có thể cha vào miệng. Đoàn thực được chia làm hai loại là thô và tế.
– Cánh lạc thực: các thứ mà thân xúc chạm sẽ sinh niềm hỉ lạc, như y phục, dù lọng, hương hoa, lò sưởi, dầu thơm và thân cận phụ nữ…
– Niệm thực: những điều được nhớ nghĩ, tư tưởng, tư duy trong ý thức, rồi hoặc từ miệng nói ra, hoặc thân xúc chạm và các pháp được nắm giữ.
– Thức thực: những nhận biết của ý thức. Trên từ cõi Phạm thiên cho đến cõi Hữu tưởng, Vô tưởng đều lấy “thức” làm thức ăn.
Chúng sinh do bốn loại thức ăn này mà lưu chuyển mãi trong sinh tử”.
Kinh Tăng nhất A-hàm ghi: “Đức Thế Tôn dạy tôn giả A-na-luật:
– Tất cả các pháp đều nhờ ăn mà được tồn tại. Mắt lấy ngủ nghỉ làm thức ăn, tai lấy âm thanh làm thức ăn, mũi lấy mùi hương làm thức ăn, lưỡi lấy vị làm thức ăn, thân lấy xúc chạm làm thức ăn, ý lấy pháp làm thức ăn, cho đến niết-bàn lấy không phóng dật làm thức ăn.
Đức Phật lại dạy các tì-kheo pháp vi diệu như sau: “Xét kĩ, thức ăn có chín loại: bốn loại thức ăn thế gian và năm loại thức ăn xuất thế gian.
– Bốn loại thức ăn thế gian: đoàn thực, cánh lạc thực, niệm thực, thức thực.
– Năm loại thức ăn xuất thế: thiền thực, nguyện thực, niệm thực, bát giải thoát thực, hỉ thực.
Các tì-kheo phải luôn nghĩ nhớ từ bỏ bốn loại thức ăn thế gian, cầu thành tựu năm loại thức ăn xuất thế”.
Kinh Chính pháp niệm lại ghi: “Nếu chúng sinh nào có tín tâm, từ bi bố thí nhiều loại thức ăn cho người khác, sau khi qua đời sẽ được sinh về cõi trời Chất-đa-la, hưởng thụ nhiều niềm vui. Sau khi mạng chung ở cõi trời, sẽ tái sinh làm người giàu có, thường thực hành chính pháp”.

About namcuulong

Check Also

chua-an-do

PUCL QUYỂN 96 – CHƯƠNG XẢ THÂN

QUYỂN 96 Quyển này có một chương Xả thân. 96. CHƯƠNG XẢ THÂN 96.1. LỜI ...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *