Home / Pháp Uyển Châu Lâm / PUCL - Tập 7 / PUCL QUYỂN 97 – CHƯƠNG TỐNG CHUNG
thap-phat1

PUCL QUYỂN 97 – CHƯƠNG TỐNG CHUNG

Cõi Dục, Sắc, Vô Sắc;
Thảy do nhân đời trước,
Gieo nhân như hình tượng,
Cảm quả như bóng theo.
Trưởng giả nghe Đức Phật nói kệ rồi, tâm ý thông suốt, cả nhà đều vui vẻ, đắc quả Tu-đà-hoàn.”
Luật Tứ phần ghi: “Bấy giờ, đức Thế Tôn vì làm lợi ích chợ những chúng sinh sắp mạng chung mà nói kệ;
Tất cả sẽ về không,
Lên cao sẽ phải rơi,
Có sinh phải có chết,
Thân mạng đều vô thường,
Chúng sinh rơi vào Hữu,
Thảy đều là hữu vi,
Tất cả các thế gian,
Đều phải có già chết,
Lẽ thường của chúng sinh,
Đời đời đều phải chết,
Tùy theo nghiệp đã tạo,
Tội phúc có quả bảo,
Nghiệp ác đọa địa ngục,
Nghiệp thiện sinh lên trời,
Thanh cao sinh đường lành,
Được niết-bàn vô lậu
97.3. ĐƯA TIỄN
* Lời bàn
Sinh tử xoay vần không lìa tục đế. Tuy là người xuất gia chí cầu đạo thù thắng, nhưng Phần đoạn sinh tử chưa dứt, Biến dịch sinh tử chưa trừ thì vẫn cứ trôi lăn trong ba cõi, lưu chuyển theo thế gian. Cho đến sống chết đều nương vào tứ đại bên trong và các duyên bên ngoài. Lúc sắp mạng chung, nên an trí nơi thuận tiện, nghi thức lễ tang được nói đầy đủ dưới đây.
Người chết, phải đặt nằm theo hướng nam bắc, hồn và phách không giống nhau, nay chỉ trình bày ngắn gọn.
Chương Lễ vận trong Lễ ký ghi: “Thể phách (thân hình) thì đi xuống, tri khí (linh hồn) bay lên. Do đó, người chết thì đặt đầu xoay về hướng bắc, người sống thì nằm đầu quay về phía nam.”
Chương Giao đặc sinh trong Lễ ký ghi: “Hồn khí trở về trời, hình phách trở về đất, cho nên cúng tế để mong thuận lẽ âm dương”.
Chương Tế nghĩa trong Lễ kí ghi: “Khí là thần đầy đủ nơi thân, phách là quỉ sung mãn nơi thể”.
Chương Lỗ Chiêu công năm thứ bảy trong Tả truyện ghi : “Tử Sản nói với Triệu Cảnh Tử:
– Con người lúc sinh ra, vừa hiện thành thì gọi là phách, đã sinh phách thì dương khí của phách ở nơi thân gọi là hồn. Người dùng nhiều thức ăn ngon thì hồn phách họ mạnh, do đó mà tinh thần đạt đến chỗ sáng suốt. Đàn ông hay đàn bà tầm thường bị chết oan, hồn phách của họ có thể dựa vào người khác để tác oai; huống gì Lương Tiêu là đời sau của Mục công, tiên vương chúng ta, là cháu của Tử Lương, là con của Tử Nhĩ…
Hoài Nam Tử ghi: “Khí trời là hồn, khí đất là phách. Phách hỏi Hồn:
– Đạo lấy gì làm thể? Lấy vô hình hay hữu hình?
Hồn đáp:
– Hữu hình! Nếu vô hình thì cần gì phải hỏi! Tôi đã gặp nó rồi, nhìn thì không thấy hình, lắng nghe thì chẳng có âm thanh, gọi đó là u minh. Nói U minh là để dụ cho đạo mà chẳng phải là đạo.
– Đã biết Hồn và Phách khác nhau, hiện nay tại sao khi người thế gian chết, lại dùng áo của người chết ấy để gọi hồn mà không gọi phách?
– Hồn là linh hồn, phách là thi thể. Cho nên kinh Lễ ghi: ‘Người mới chết, lấy áo lúc sống họ thường mặc trùm lên, vì hồn đã ra khỏi xác, mang cái áo đó đi gọi hồn, để hồn biết cái áo của mình mà trở về nhập vào phách. Nếu hồn trở về nhập vào phách thì miệng của thây chết máy động, nếu hồn không về nhập vào phách thì miệng không máy động. Theo lý này, nên nói là gọi hồn, chứ không nói gọi phách’”.
Bộ Tiêu táng phục yếu ký ghi: “Lỗ Ai công an táng cha, Khổng Tử hỏi:
– Không làm áo hồn ư?
Lỗ Ai công đáp:
– Áo gọi hồn này xuất phát từ ông Bá Đào. Bá Đào đến núi Kinh, trên đường đi bị chết rét, người bạn tên Dương Giác Ai đến đưa thi thể bạn về chôn cất và cũng thưong xót linh hồn bị lạnh, nên chế ra áo hồn. Còn cha ta, lúc còn sống thì mặc gấm vóc lụa là, lúc chết vẫn mặc áo đầy đủ, đâu cần dùng áo hồn?”.
Hỏi: Tại sao phải viết tên họ của người chết lê lá phan?
Đáp: Phan chiêu hồn đặt phía tây bắc để hồn biết tên của mình tìm về nhập vào phách, hoặc vào nhà tối. Trong nhà đó sắp đặt đầy đủ các thức ăn để cúng tế. Vì người sống và người chết khác nhau, thấy tối và sáng không đồng. Quỷ thần ăn trong tối, người sống ăn ngoài sáng, cho nên dùng nhiều lớp chiếu cỏ để bọc thức ăn đặt trong nhà tối tại phía tây nam.
Ở Ấn Độ có bốn cách xử lí thây người chết:
1 . Thủy táng: thả trôi theo dòng nước.
2. Hỏa táng: dùng lửa đốt.
3. Địa táng: chôn dưới đất.
4. Lâm táng: đặt tử thi trong rừng.
Luật Ngũ phần ghi: “Nếu dùng lửa đốt thì phải đặt tử thi trên đá, không được đốt trên đất cỏ, vì sợ làm tổn thương loài côn trùng”.
Luật Tứ phần ghi: “Đức Như Lai và Chuyển luân thánh vương đều được hỏa táng. Những người khác đều dùng các cách còn lại”.
Luật Ngũ phần ghi: “Nên chôn cất thi thể (Theo phép nước, không cho bỏ tử thi trong rừng. Lại sợ mùa hạ hỏa táng, làm tổn thương côn trùng, cho nên phải chôn cất. Ngoài ra, những nơi không có nạn thì cho phép thả xuống nước hoặc đặt trong rừng)
Luật Tứ phần và Ngũ bách vấn sự ghi: “Nếu thấy tháp miếu thờ Đức Như Lai và lăng mộ của năm chúng xuất gia lớn hơn mình, đều phải viếng thăm và căn cứ theo tuổi hạ lúc còn sống mà lễ bái. Tất cả hàng cư sĩ thấy tháp của năm chúng xuất gia, không luận lớn hay nhỏ, đều phải cung kính đỉnh lễ”.
* Lời bàn
Đã biết điều đó, thì đạo hay tục mà biết mẹ của sư tăng qua đời, đến thăm viếng, nếu nhỏ hơn người chết thì đến trước quan tài thiết lễ như thường lệ, rồi đến gặp các người con chia buồn an ủi, sau đến gặp đại đức tỏ lòng thương tiếc, chia buồn và đỉnh lễ. Lại thấy những cư sĩ mê muội, thực hành sai lầm, dạy người khác không được đỉnh lễ vong linh cha mẹ, chú, bác, bà con. Họ nói: “Ta đã thụ giới, những người kia là quỷ thần, cho nên không đỉnh lễ, vì sợ phá giới.” Điều này đã không phù họp với ý Phật, chuốc lấy tội không hiểu biết.
Kính nghĩ: thày tổ nuôi dưỡng pháp thân tuệ mạng của ta. Cha mẹ, chú bác nuôi dưỡng xác thân ta, nhờ vao sữa mẹ mà ta lớn khôn thành người. Nghĩ đến ân đức này như trời cao, khó báo đáp. Phải trả ân này nhiều kiếp, đâu thể một đời mà trả hết được? Có những người không biết tôn trọng ân đức đó mà lại khởi tâm kiêu mạn, noi theo những kẻ ngu hèn, làm sao mà thành người con hiếu thảo được?
Đức Thế Tôn là bậc Thánh cao tột còn tự mình khiêng kim quan của phụ vương đưa đi, huống gì chúng ta là hàng phàm phu ngu muội mà lại sinh tâm lười biếng, ngã mạn? Cho nên, kinh Niết-bàn ghi: “Biết ân là nền tảng của đại bi. Người vô ân thì tệ hơn loài cầm thú”.

About namcuulong

Check Also

chua-an-do

PUCL QUYỂN 96 – CHƯƠNG XẢ THÂN

QUYỂN 96 Quyển này có một chương Xả thân. 96. CHƯƠNG XẢ THÂN 96.1. LỜI ...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *