Home / Pháp Uyển Châu Lâm / PUCL - Tập 7 / PUCL QUYỂN 96 – CHƯƠNG XẢ THÂN

PUCL QUYỂN 96 – CHƯƠNG XẢ THÂN

Chịu đau khổ lâu rồi
Biết nhân, ngã đều không
Xa lìa tâm sầu não
Chỉ cầu mong đời sau
Oán thân hiểu lòng này.
96.3. CẢM ỨNG
96.3.1. Thời Hoàng Đế, Ninh Phong Tử: Truyền rằng ông làm quan Đào chính cho Hoàng Đế. Một Hôm có một dị nhân đến triều quản lí việc sử dụng lửa cho Hoàng Đế; người này có thể phun ra khói năm màu. về sau lại dạy cho Phong Tử. Phong Tử chất củi đốt mình, mọi người thấy Phong Tử theo làn khói bay lên xuống. Sau đó, thấy trong đám tro tàn vẫn có xương của ông. Người thời bấy giờ mang hài cốt của ông chôn trong núi Ninh Bắc, cho nên đặt tên ông là Ninh Phong Tử.
96.3.2. Đời Tống, sa-môn Thích Tuệ Thiệu: Sư ở chùa Chiêu-đề, Lâm Xuyên. Lúc nhỏ, mẹ sư cho ăn cá thịt, sư đều nôn ra, chỉ ăn được rau cải, nên từ đó sư ăn chay trường. Năm lên tám tuổi, sư xuất gia làm đệ tử ngài Tăng Yếu, siêng năng tu tập khổ hạnh. Sau đó, sư theo ngài Tăng yếu đến ở chùa Chiêu-đề tại Lâm Xuyên. Sư thầm có ý nguyện đốt thân, nên thường mướn người chặt củi chất trong hang đá ở núi phía đông cao vài trượng. Sư chừa một khoảng trống giữa đống củi lớn, vừa đủ thân mình.
Một hôm sư trở về chùa từ biệt ngài Tăng Yếu; Tăng Yếu một mực can ngăn, nhưng sư không thay đổi. Đến ngày đốt thân, sư nhóm họp đại chủng tổ chức khóa tu Bát quan trai ở núi phía đông để cáo biệt mọi người. Ngày đó dân chúng khắp châu tụ tập, xe ngựa đông đúc. Họ mang vàng bạc, châu báu đến cúng dường nhiều vô số. Đến tối, sư hành đạo, hành hương xong, cầm đuốc châm củi, rồi vào ngồi trong khoảng trống ấy tụng phẩm Dược Vương bồ-tát bản sự. Mọi người không thấy sư, mới biết là sư đã đi, đỉnh lễ chưa xong, mọi người vội đến chỗ đống củi. Lửa đang cháy mạnh mà vẫn nghe tiếng sư tụng kinh. Lúc lửa cháy đến trán mà vẫn nghe sư xướng “nhất tâm”; xướng xong mới im lặng.
Bấy giờ, đại chúng đều thấy một ngôi sao lớn như cái đấu từ hư không bay thẳng xuống đống lửa, thoáng chốc thì bay lên trời. Mọi người đều cho là chư thiên đến rước sư. Ba ngày sau củi mới cháy hết.
Trước khi thị tịch, sư có nói với bạn học: “Chỗ tôi thiêu thân sẽ mọc cây ngô đồng, các vị chớ chặt bỏ”. Ba ngày sau quả nhiên mọc cây ngô đồng ở chỗ dó. Sư thiêu thân đúng vào niên hiệu Nguyên Gia hai mươi tám (451), thọ hai mươi tám tuổi.
96.3.3. Đời Tống, Thích Tuệ ích: Sư người Quảng Lăng, xuất gia từ nhỏ, sau theo thầy đến ở tại Thọ Xuân. Vào khoảng niên hiệu Hiếu Kiến (454-457) sư đến chùa Trúc Lâm ở kinh đô, siêng năng tu khổ hạnh, thệ nguyện thiêu thân. Mọi người nghe việc của sư, hoặc có người chê, có người khen.
Đến niên hiệu Đại Minh thứ tư (460), sư không ăn cơm, chỉ ăn mè và lúa mạch. Đến niên hiệu Đại Minh thứ sáu (462), sư chỉ uống sữa bò, khoảng một thời gian ngắn rồi bỏ sữa, chỉ uống viên bột thơm; tuy thân yếu gầy, nhưng tinh thần minh mẫn.
Hiếu Vũ đế rất kính trọng sư, thăm hỏi rất thân thiết. Sau đó vua sai Thái tể Vương Nghĩa Cung đến chùa can ngăn, nhưng sư quyết chí không thay đồi.
Đến ngày mùng tám tháng tư, niên hiệu Đại Minh thứ bảy (463), sắp đến ngày thiêu thân, sư chuẩn bị một vạc dầu lớn tại phía nam núi Chung Sơn. Sáng hôm đó sư ngồi xe trâu, nhờ người dắt vào núi Sư nghĩ vua là nơi nương tựa của nhân dân và Tam bảo, nên xuống xe đi bộ vào cung. Khi đến cửa Vân Long thì không thể đi được, sư liền nhờ người vào báo:
– Tuệ ích đạo nhân hôm nay sẽ xả thân, nên đến kính từ biệt, xin bệ hạ hộ trì Phật pháp.
Vua nghe nói vậy, liền đứng dậy đi ra cửa Vân Long. Sư thấy vua quí trọng, nên một lần nữa giao phó Phật pháp cho vua, rồi từ biệt. Vua, các vương phi, thái hậu, tăng tục, nhân dân đồng đi theo, đứng chật cả hang núi. Tất cả cởi bỏ y phục, vật trang sức quí, nhiều không thể tính kể. Sư ngồi trên chiếc ghế nhỏ đặt trong vạc, tự lấy dây vải quấn quanh mình, trên đầu đội một chiếc mũ dài, rồi tưới dầu khắp thân. Sắp đến lúc châm lửa, vua bảo Thái tể đến thưa:
– Tu đạo có nhiều cách, hà tất phải bỏ thân mạng, mong sư suy nghĩ lại, chọn con đường khác!
Ý sư đã quyết, không hối hận, nên nói:
– Thân mạng thấp hèn này, đâu đáng để vua lưu tâm. Nếu bệ hạ có lòng từ rộng lớn thì cho phép mọi người xuất gia!
Vua ban chiếu chấp thuận. Nói xong, sư tự cầm đuốc đốt chiếc mũ trên đầu, rồi ném đuốc, chắp tay tụng phẩm Dược Vương bồ-tát bản sự. Lúc lửa cháy đến lông mày mà tiếng tụng kinh của sư vẫn rõ ràng, khi cháy đến mắt mới im lặng. Mọi người đều bi thương, than khóc làm chấn động cả hang núi sâu thẳm, rồi vội niệm danh hiệu Phật. Lửa cháy đến sáng hôm sau mới tát. Bấy giờ vua nghe trên hư không có tiếng đàn, sáo và hương thơm lạ. Vua ở lại suốt ngày mới trở về cung. Đêm đó, vua mộng thấy sư chống tích trượng đến, lại phó chúc Phật pháp cho mình.
Sáng mai vua thiết trai cúng dường, cho chư tăng độ người xuất gia, bảo trai chủ thuật đầy đủ việc này.
Vua cho xây chùa Dược Vương ở chỗ sư thiêu thân để ghi nhớ.
96.3.4. Đời Lương, Thích Đạo Độ: Khoảng niên hiệu Phổ Thông (520-527), sư trụ ở chùa Tiểu Trang Nghiêm. Sư giữ giới trong sạch, thông hiểu kinh điển Đại thừa. Lương Vũ đế kính trọng sư như bậc a-la-hán. Sư nhàm chán thân này giống như cây độc. Sư luôn nghĩ: “Nếu vô thường đến thì bỏ thân này ngoài rừng Thi-đà cho chim thú ăn thịt, thành tựu Đàn-ba-la-mật, cũng là một thiện nghiệp, nhưng ta không mong thiêu hết tám vạn vi trùng”. Do đó sư bèn kiếm củi chất thành đống, dần dần ăn ít lại.
Đến ngày mùng ba tháng mười một, niên hiệu Phổ Thông thứ bảy (526), bỗng có tiếng chuông kêu, chúng trong chùa kinh hãi, không biết có việc gì. Đến ngày mùng tám tháng mười một, chuông lại tự nhiên vang. Sư cùng đại chúng kết duyên lành. Từ đó sư nhịn ăn, chỉ dùng bình múc nước sạch uống, mỗi ngày uống một thăng. Đến sáng ngày hai mươi lăm, chúng trong chùa đến, thấy bình của sư phát ra ánh sáng năm màu, chiếu soi rực rỡ. Đến sáng ngày hai mươi chín, tự chủ Tăng Toàn v.v… và mọi người cùng lên thiền thất, từ xa trông thấy ánh sáng màu tía trong khám chiếu ra. Ngày hôm đó, trời sắp tối, bỗng có đàn chim năm trăm con bay đến đậu trên một cây trong chốc lát chúng bay về hướng tây. Đêm đó, vừa hết canh hai, trong chùa có ánh sáng nhiều màu chiếu sáng khắp phòng ốc. Đến canh năm, nghe trên đỉnh núi có tiếng lửa cháy mạnh, mọi người giật mình chạy lên xem, thấy thiền sư Đạo Độ ngồi chắp tay trong lửa. Năm đó sư sáu mươi sáu tuổi.
Bấy giờ, Thứ sử Vũ Lăng Vương sai người rưới nước, quét dọn, thu gom hài cốt của sư, rồi xây tháp phụng thờ. Sau này mọi người nghe có tiếng khánh đá trên đỉnh núi. Trước đó, ở chỗ sư thiêu thân có một cây lớn chết khô hơn mười năm. Từ khi sư vào núi, thường ngồi thiền bên gốc cây, đến lúc sư thị tịch thì cây sống lại, cành lá sum suê.
96.3.5. Đời Chu, Thích Tăng Nhai ở ích châu: Sư họ Mâu, lúc nhỏ ít nói, không thích cười đùa. Mỗi khi vào núi, gặp khe suối, nếu muốn uống sư đỉnh lễ trước rồi sau đó mới lấy dùng. Có lúc chăm nhìn không chớp mắt, hoặc ngồi suốt ngày, có người hỏi lí do. Sư đáp:
– Thân đáng ghét này, tôi suy nghĩ sau này sẽ đốt nó!
Đến lúc lớn lên, sư gia nhập quân đội, tính tình cương nghị, chính trực. Sư thường theo bạn bắt cá, phần của mình bắt được đều thả lại xuống sông và nói với bạn: “Giết hại chẳng phải nghiệp lành, nay toàn thân tôi mọc mụn nhọt, tôi thề từ nay không bao giờ chài lưới săn bắt!”. Nói xong, sư đốt tất cả vật dụng chài lưới, săn bắt của mình.
Bấy giờ, Nhương Thí dẫn đầu mấy trăm người cùng đào ao, đắp đê nuôi cá, sư dẫn mọi người đến xem. Bỗng có con rắn dài khoảng một thước xuất hiện, từ đầu đến đuôi đều màu đỏ; trong chốc lát thì nó dài hơn một trượng, chu vi thân năm sáu thước, Nhương và mọi người chạy tán loạn. Con rắn liền bò xuống nước, vẫy đuôi lên không trung, ánh sáng màu đỏ chiếu khắp nơi, một hồi lâu mới hết.
Mọi người tập trung bàn tán việc này. Sư nói:
– Việc này không có gì lo lắng, chỉ cần chấm dứt nghiệp giết hại, răn sẽ không hại người.
Sư khuyên mọi người ngừng việc đào ao, đắp đập nuôi cá. Họ chưa chịu thì trong chốc lát đê bị vỡ. Sau đó sư xuất gia.
Đến tháng sáu, niên hiệu Vũ Thành thứ nhất (559) đời Chu, sư ở đầu đường phía nam thành ích châu, dùng vải quấn mười ngón tay rồi đốt. Có người hỏi:
– Sư đốt tay có đau không?
Sư đáp:
– Đau do tâm sinh ra, tâm đã không đau thì tay có đau gì!
Người thời bấy giờ gọi sư là Tăng Nhai Bồ-tát. Hoặc có người hỏi:
– Hình như sư bị bệnh phong thấp, sao không chữa trị?
Sư đáp:
– Thân vốn không, biết trị chỗ nào?
Hỏi
– Các căn và bốn đại chống trái nhau gây bệnh sao gọi là không?
Đáp:
– Bốn đại và năm căn trụ vào đâu?
Mọi người đều kính phục sư. Bấy giờ pháp sư Đoài ở chùa Hiếu Ái là người học cao hiểu rộng, nghe sư đốt thân, bèn dẫn mấy mươi đệ tử đến đỉnh lễ, rồi cởi y cúng dường. Sau đó quay lại nói với đại chúng:
– Đây là bậc chân thật thông đạt Bát-nhã, chứ không phải nói suông!
Do đó, tăng tục nhóm họp đến rất đông và tăng thêm lòng kính tin. Cháy như vậy, trải qua một ngày thì ngón tay trái cháy hết, lần đến xương bàn tay, tủy vọt ra sắp làm tắt lửa, sư bèn dùng ngón còn lại của bàn tay phải kẹp cành tre khêu ra. Có người hỏi. Sư đáp:
– Do chúng sinh không tu hạnh nhẫn, nay ta khuyên nên nhẫn những việc không thể nhẫn, đốt cháy những vật không thể cháy.
Sư lại thuyết pháp khuyên nhủ mọi người thực hành hạnh từ bi, không ăn thịt cá. Tuy lửa cháy ngày đêm không ngừng, đốt hết hai tay mà lông mày và mắt của sư không máy động. Sư lại nói pháp, tụng kinh cho bốn chúng nghe. Có khi đang

About namcuulong

Check Also

PUCL QUYỂN 97 – CHƯƠNG TỐNG CHUNG

ỌUYỂN 97 Quyển này có một chương Tống chung. 97. CHƯƠNG TỐNG CHUNG 97.1. LỜI ...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *