Home / Pháp Uyển Châu Lâm / PUCL - Tập 7 / PUCL QUYỂN 96 – CHƯƠNG XẢ THÂN
chua-an-do

PUCL QUYỂN 96 – CHƯƠNG XẢ THÂN

Các đại thần, quyến thuộc
Đều cũng giống như thế
Lấy nước vẩy lên vua
Một hồi lâu mới tỉnh
Lại ngồi dậy ngẩng đầu
Gọi trời mà than khóc.
Đại thần thứ ba đến
Tâu với đại vương rằng:
Thân đi vào trong rừng
Gặp hai vị vương tử
Họ vô cùng sầu não
Khóc than rất thảm thiết
Tâm ý đã mê muội
Mê ngất nằm trên đất
Thần vội đi tìm nước
Rưới lên hai vương tử
Một hồi lâu mới tỉnh
Lại nhìn quanh khắp nơi
Như thấy lửa cháy tràn
Đỡ vương tử đứng dậy
Nhưng liền ngã trên đất
Ngang đầu lên than vãn
Kêu trời mà gào khóc
Bỗng nhiên lại ca ngợi,
Công đức lớn của em!
Lúc bấy giờ đại vương
Vì mất con yêu quí
Lòng vua sinh mê muội
Khí lực bị yếu dần
Khóc than rất sầu não.
Vua lại khởi ý niệm:
Vương tử út của ta
Được ta yêu quí nhất
Bị quỉ vô thường cướp,
Hai đứa con trai lớn
Nay tuy vẫn còn đó
Nhưng bị lửa sầu não
Thiêu đốt chẳng biết gì
Có thể do việc này
Mà lại mất mạng căn.
Nay ta phải gấp rút
Nhanh đến khu rừng kia
Để đón các người con
Đưa trở về hoàng cung.
Phu nhân đi phía sau
Lòng sầu khổ bức bách
Tim gan như vỡ nát
Có thể bị mất mạng.
Khi thấy hai vương tử
Bà an ủi khuyên nhủ
Mới có thể giữ mạng
Sống thọ thêm nhiều năm.
Thế là vua La-đà
Liền cưỡi voi quí hiếm
Cùng với các thị vệ
Hướng về khu rừng kia
Lúc đang đi trên đường
Lại gặp hai vương tử
Đang kêu trời, đạp đất
Gọi tên của em mình.
Vua tiến lên phía trước
Ôm lấy hai vương tử
Kêu khóc thật thảm thiết
Trên đường trở về cung
Vua bảo hai vương tử
Mau đến hỏi thăm mẹ
Đức Phật bảo thụ thần
Nay ông nên biết rằng

Vị vương tử Tảt-đỏa
Xả thân cho hổ ăn
Hôm nay chính là Ta.
Vị đại vương La-đà
Nay chỉnh là vua cha.
Vị vương phi thuở ấy
Nay chính là Ma-gia.
Vị vương tử thứ nhất
Nay chính là Di-lặc.
Vị vương tử thứ hai
Nay chính là Điều-đạt.
Con hổ mẹ lúc ấy
Nay chính là Cù-di.
Bảy hổ con chính là
Xá-lợi-phất, Mục-liên
Và năm vị tì-kheo.

About namcuulong

Check Also

thap-phat1

PUCL QUYỂN 97 – CHƯƠNG TỐNG CHUNG

ỌUYỂN 97 Quyển này có một chương Tống chung. 97. CHƯƠNG TỐNG CHUNG 97.1. LỜI ...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *