Home / Pháp Uyển Châu Lâm / PUCL - Tập 7 / PUCL QUYỂN 95 – CHƯƠNG BỆNH KHỔ

PUCL QUYỂN 95 – CHƯƠNG BỆNH KHỔ

Tì-kheo bệnh khi nghe Đức Phật nói kệ này và nhân duyên kiếp trước, liền dốc lòng tự trách, nên bệnh tật tiêu trừ, chứng quả A-la-hán. Vua nước Hiền-đề suốt đời thực hành theo bài kệ, nên chứng quả Tu-đà-hoàn”.
Kinh Thiện sinh ghi: “Người chăm sóc bệnh nhân không nên buồn chán. Nếu mình không có tài vật thì ra ngoài xin. Nếu xin không được thì vay mượn vật Tam bảo, đến khi lành bệnh, phải trả lại gấp mười lần”.
Lại nữa, Ngũ bách vấn sự ghi: “Người chăm sóc bệnh lấy vật của người bệnh cho một người bệnh khác mà không hỏi trước, hoặc hỏi mà người bệnh ấy giận trách thì không được cho. Nếu đã lấy nên trả lại, không trả thì phạm trọng tội”
Luật Tứ phần ghi: “Chăm sóc người bệnh phải có năm đức tính:
1. Biết những thức ăn mà người bệnh dùng được và không được. Nên cho dùng những món có thể ăn được.
2. Không nhờm gớm khi người bệnh đại tiểu tiện, khạc nhổ, nôn mửa,
3. Có lòng thương xót, không vì cầu ăn mặc mà chăm sóc người bệnh.
4. Luôn chăm lo thuốc men cho người bệnh, đến lúc họ lành bệnh hoặc mạng chung.
5. Luôn thuyết pháp khiến cho tâm người bệnh hoan hỷ, chính mình cũng tăng trưởng pháp lành”.
95.4. CHỮA BỆNH
Hễ là người thì phải có thân thể, ngũ tạng, thức ngủ, hơi thở ra vào, tinh khí vận chuyển; nếu thông thì khí huyết tuần hoàn, vượng thì tạo thành khí sắc, phát thì thành âm thanh, đây là lẽ thường tình của con người. Dương thì thuộc tinh thần, âm thuộc hình sắc, tất cả trời người đều giống nhau. Đến khí huyết không điều hòa, nếu nóng thì phát nhiệt, ngược lại thì phát hàn, kết tụ thì thành khối u, ngưng trệ thì sinh ra ung thư, chuyển nhanh thì hồi hộp lo sợ, cạn kiệt sinh ra nóng bức. Cho nên thầy thuốc giỏi dùng kim châm khai dẫn tinh khí, dùng thuốc tốt để cứu bệnh. Thánh nhân thì dùng chí đức để điều hòa, dùng việc thế gian để phụ trợ. Do đó trừ được bệnh của thân, tiêu được mối họa trong trời đất.
Kinh Tăng nhất A-hàm ghi: “Đức Thế Tôn bảo các tì-kheo:
– Có ba căn bệnh lớn: bệnh phong, bệnh đàm và bệnh lạnh. Nhưng cũng có ba loại thuốc hay để chữa trị: Một, nếu bệnh phong thì dùng váng sữa làm thuốc và thức ăn; hai, nếu bệnh đàm thì dùng mật làm thuốc và thức ăn; ba, nếu bệnh lạnh thì dùng dầu làm thuốc và thức ăn.
Tì-kheo cũng có ba mối họa lớn: tham dục; sân hận và ngu si, đồng thời cũng có ba loại thuốc tốt để đối trị: Một, đối với bệnh tham dục, nên dùng pháp bất tịnh đối trị và tư duy về pháp đó; hai, đối với bệnh sân hận, nên dùng tâm từ đối trị và tư duy về pháp đó: ba, đối bệnh ngu si, dùng trí tuệ đối trị và quán xét pháp nhân duyên sinh”.
Kinh Kim quang minh ghi: “Lúc Phật còn tại thế có trưởng giả Trì Thủy biết các phương thuốc hay để chữa trị bệnh khổ. Trưởng giả có người con tên Lưu Thủy, dung mạo khôi ngô tuấn tú, oai đức đầy đủ, bản tính thông minh, thông đạt các luận. Lưu Thủy thấy các chúng sinh chịu bệnh khổ, liền đến chỗ cha dùng kệ hỏi:
Làm sao mà biết được
Bốn đại và các căn
Luôn thay nhau suy tổn
Rồi sinh ra các bệnh?
Làm sao mà biết được
Ăn uống đúng thời tiết
Phải ăn như thế nào
Hỏa đại không suy tổn?
Làm sao mà biết được
Chữa bệnh phong và nhiệt?
Nước nhiều sinh bệnh phổi
Và các bệnh tổng hợp?
Lúc nào bệnh phong hiện
Lúc nào bệnh nhiệt phát
Lúc nào bệnh thủy khởi
Làm hại các chúng sinh?
Trưởng giả Trì Thủy nghe con mình hỏi cũng dùng kệ dạy:
Ba tháng đầu mùa xuân
Ba tháng kế mùa hạ
Ba tháng tiếp mùa thu
Ba tháng cuối mùa đông
Đó là mười hai tháng.
Nếu nói mùa ba tháng
Cứ như thế mà tính
Một năm có bốn mùa.
Nếu nói mùa hai tháng
Thì phân đủ sáu mùa
Ba tháng là theo xưa
Hai tháng theo hiện nay.
Nên tùy theo thời tiết
Mà điều chỉnh thức ăn
Thì thân được khỏi bệnh.
Nay nói rõ y phương
Tùy thời tiết trong năm
Các căn và bốn đại
Luôn thay nhau tăng giảm
Khiến thân phát sinh bệnh
Nếu là thầy thuốc giỏi
Cho thuốc theo bốn mùa
Bồi dưỡng theo ba tháng
Giúp điều hòa sáu đại
Tùy bệnh mà uống ăn
Cho đến dùng thuốc trị.
Mùa hạ bệnh phong sinh
Mùa thu hoàng nhiệt tăng
Tổng bệnh mùa đông phát
Người bị mắc bệnh phổi
Mùa xuân sẽ tăng nhanh.
Bệnh phong vào mùa hạ
Ăn dầu mỡ, chua, mặn
Và dùng thức ăn nóng.
Người bị bệnh hoàng nhiệt
Mùa thu ăn lạnh, ngọt
Tổng bệnh vào mùa đông
Ăn ngọt, chua, chất béo
Bệnh phổi khởi mùa xuân
Ăn dầu mỡ, cay, nóng
An xong; bệnh do phổi
Tiêu hóa, bệnh do nhiệt

About namcuulong

Check Also

PUCL QUYỂN 97 – CHƯƠNG TỐNG CHUNG

ỌUYỂN 97 Quyển này có một chương Tống chung. 97. CHƯƠNG TỐNG CHUNG 97.1. LỜI ...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *