Home / Pháp Uyển Châu Lâm / PUCL - Tập 7 / PUCL QUYỂN 91 – CHƯƠNG THỤ TRAI, PHÁ TRAI, THƯỞNG PHẠT
khat-thuc-laos

PUCL QUYỂN 91 – CHƯƠNG THỤ TRAI, PHÁ TRAI, THƯỞNG PHẠT

QUYỂN 91
Quyển này gồm ba chương: Thụ trai, Phá trai, Thưởng phạt.
89. CHƯƠNG THỤ TRAI

89.1. LỜI DẪN
Sở dĩ chính pháp được lưu truyền rộng rãi là nhờ kinh điển; phúc điền sở dĩ được tăng trưởng là do giữ gìn trai giới. Vì thế, nhịn một bữa ăn để cúng dường thì được phúc giàu sang; giúp người một đồng thì được quả báo thù thắng hơn cõi trời. Do đó, nên quí trọng ruộng phúc, xem nhẹ tiền tài, cùng nhau lập hội Vô già sẽ được phúc đức vô lượng.
89.2. DẪN CHỨNG
Kinh Cựu tạp thí dụ ghi: “Ngày xưa, có một người giàu sang thỉnh Phật đến nhà thụ trai. Lúc ấy, một người đàn ông đến nhà ấy bán sữa bò, được chủ nhà mời ở lại ăn cơm và dạy cách thụ trì trai giới. Sau khi thụ trai và nghe pháp xong, ông trở về nhà. Người vợ nói:
– Thiếp chờ chàng từ sáng sớm đến giờ nên chưa ăn cơm!
Nói xong, cô cố ép buộc người chồng ăn, phá tâm giữ trai giới của chồng. Tuy vậy, sau khi chết ông ấy vẫn được bảy lần sinh lên cõi trời, bảy lần sinh xuống nhân gian”.
Đức Phật dạy:
– Một ngày trì trai thì được sáu mươi vạn năm giàu sang, lại có năm phúc: ít bệnh, thân thế được an ổn, tâm dâm nhẹ mỏng, ít ngủ, sau khi chết được sinh lên cõi trời và biết được việc làm đời trước của mình.
Lại nữa, một hôm vua Ba-tư-nặc muốn ban thưởng cho phu nhân Mạt-lợi chuỗi báu thơm, nên vua cho triệu bà đến. Gặp ngày trai nên phu nhân mặc y phục giản dị vào cung. Thế nhưng, trong sáu vạn phu nhân, Mạt-lợi lại rực rỡ như mặt trời, mặt trăng, xinh đẹp hơn hẳn ngày thường. Vua trông thấy, vô cùng kinh ngạc và càng yêu quí, liền hỏi:
– Phu nhân tu công đức gì mà dung mạo rạng rỡ khác thường như vậy?
Phu nhân thưa:
– Thiếp tự nghĩ mình kém phúc nên mới thụ thân người nữ, hình thể dơ bẩn, mạng sống ngắn ngủi. Vì sợ đọa vào ba đường ác, nên hằng ngày thiếp lễ Phật, thụ trai, lìa bỏ tình ái, tu theo chính đạo, để đời đời được phúc. Xin bệ hạ cho phép thiếp dâng chuỗi báu thơm này cúng dường Đức Phật”.
Kinh Trung A-hàm ghi: “Vào lúc sáng sớm Lộc tử mẫu Tì-xá-khư tắm gội, mặc áo trắng sạch, dẫn con, dâu và quyến thuộc đến chỗ Đức Phật đỉnh lễ và bạch rằng:
– Bạch Đức Thế Tôn! Nay con muốn thụ trì trai pháp!
Đức Phật hỏi:
– Này nữ cư sĩ! Hôm nay bà muốn trì pháp trai nào? Có ba loại trai:
1. Trì trai như mục đồng: Như buổi sáng đứa trẻ thả trâu ra đầm, buổi chiều dẫn trâu về thôn. Khi dẫn trâu về thôn, nó lại suy nghĩ: ‘Ngày nay ta thả trâu ở nơi này, ngày mai thả trâu ở chỗ khác. Hôm nay ta cho trâu uống nước ở nơi này, ngày mai cho trâu uống nước ở chỗ khác. Ngày nay ta cột trâu nghỉ ở nơi này, ngày mai cột trâu nghỉ ở chỗ khác’. Cũng thế, có người lúc trì trai mà lại suy nghĩ: ‘Hôm nay ta ăn thức ăn này, ngày mai ăn thức ăn khác. Hôm nay ta uống nước này, ngày mai uống nước khác. Hôm nay ta dùng thuốc này, ngày mai ta dùng thuốc nọ’. Người này ngày đêm luôn tham dục. Đó lá trì trai như mục đồng. Nếu người trì trai như thế thì không được nhiều lợi ích, không có quả báo tốt, không được công đức lớn và cùng khắp.
2. Trì trai như ni-kiền: Người xuất gia theo ngoại đạo Ni-kiền, luôn khuyên người khác rằng: ‘Để bảo vệ chúng sinh ngoài một trăm do-tuần về phía đông, ngươi hãy buông bỏ đao gậy. Đối với phương nam, tây, bắc cũng như thế.’; hoặc họ cởi bỏ y phục để lõa thể và nói: ‘Ta không có cha mẹ, vợ con’. Họ khuyên mọi người bằng lời nói giả dối như thế mà cho là chân đế. Hoặc họ hành các tà pháp như khổ hạnh nhịn đói… Nếu người trì trai giới như vậy, cũng không được nhiều lợi ích, không có hiệu quả lớn, không được nhiều công đức và cùng khắp.
3. Trì trai như tám chi thánh trai: thánh đệ tử đa văn khi trì trai, nên suy nghĩ: ‘Bậc a-la-hán trọn đời xa lìa nghiệp sát sinh, buông bỏ đao gậy, biết tàm quí, có tâm từ bi, làm lợi ích tất cả chúng sinh, đã trừ sạch nghiệp sát dù là đối với loài côn trùng. Suốt đời vị ấy không ăn phi thời, chỉ ăn ngày một bữa, không ăn ban đêm, thích ăn đúng giờ. Ta thực hành chi này cũng giống như bậc A-la-hán, cho nên nói là trai’. Người ấy đã tu tám chi thánh trai rồi, phải luôn nghĩ nhớ: ‘Trên đây là pháp thanh tịnh xuất thế của Đức Như Lai, Vô Sở Trước v.v.., giúp xa lìa pháp bất thiện cấu uế’
Nếu thiện nữ tu tám chi thánh trai, khi mạng chung được sinh vào sáu tầng trời cõi Dục, sau đó chứng quả A-la-hán”.
Luật Tăng-kỳ ghi: “Lúc Đức Phật trú tại nước Xá-vệ, ở phía nam có ấp Đại Lâm. Bấy giờ, một thương nhân dẫn tám con trâu đi về phía bắc đến nước Câu-đa, thương nhân thả trâu trong một cái đầm. Lúc đó, có một người Li-xa bắt được một con rồng nữ muốn giết ăn thịt. Do rồng này đã thụ giới Bồ-tát, không có tâm sát hại, nên để cho người Li-xa xỏ mũi dẫn đi. Thương nhân thấy vậy, liền khởi lòng từ, hỏi. người Li-xa:
– Ông bắt con rồng này để làm gì?
Người Li-xa đáp:
– Tôi muốn giết nó ăn thịt.
Thương nhân nói:
– Xin ông đừng giết! Ta cho ông một con trâu để đổi lấy con rồng kia.
Người Li-xa không chấp nhận, thương nhân dần dần dùng đến tám con trâu để đồi rồng. Bấy giờ người Li-xa nói:
– Thịt rồng ngon hơn, nhưng nay ta vì ông mà thả nó.
Lúc sắp thả rồng đi, thương nhân suy nghĩ: ‘Bọn họ rất hung ác, nếu ta thả rồng đi, e rằng họ đuổi theo bắt lại’. Thế rồi, thương nhân thả rồng trong một đầm khác và đi theo xem. Rồng biến thành người và nói với thương nhân:
– Ngài đã cứu tôi, nay tôi muốn báo ơn. Ngài hãy vào cung để tôi đền đáp.
Thương nhân đáp:
– Bản tính của loài rồng vốn hung dữ, sân giận vô chừng, có thể giết hại ta bất cứ lúc nào.
Rồng đáp:
– Không đúng! Vừa rồi người kia bắt tôi, sức của tôi có thể giết họ, nhưng vì tôi đã thụ giới Bồ-tát nên hoàn toàn không còn tâm giết hại. Huống gì ngài cứu sống tôi mà tôi lại giết sao? Nếu ngài không muốn đi liền, hãy ở đây đợi giây lát, để tôi vào trước sắp xếp.
Nói xong, rồng liền vào cung. Lát sau, thương nhân đến cổng thấy hai con rồng bị trói vào cột, liền hỏi:
– Tại sao các ngươi bị trói ở đây?
Hai con rồng đáp:
– Mỗi nửa tháng, long nữ trì trai ba ngày, anh em tôi có trách nhiệm bảo vệ long nữ, nhưng vì không canh giữ cẩn thận để long nữ bị người Li-xa bắt. Do đó, chúng tôi bị phạt trói ở đây. Xin ngài thương xót nói giúp để long nữ thả anh em chúng tôi!
Long nữ sắp xếp xong, liền mời thương nhân vào cung, ngồi trên giường báu. Long nữ thưa:
– Trong cung rồng có nhiều thức ăn, có loại ăn vào suốt đời mới tiêu hết, có loại ăn vào hai mươi năm mới tiêu hết, có loại ăn vào bảy năm mới tiêu hết, cũng có thức ăn của người ở cõi Diêm-phù-đề. Chẳng hay ngài thích dùng loại nào?
Thương nhân đáp:
– Tôi muốn dùng thức ăn của cõi Diêm-phù-đề.
Long nữ liền mang nhiều thức ăn, nước uống ra dâng cho thương nhân.
Thương nhân hỏi long nữ:
– Tại sao hai con rồng này bị trói?
Long nữ đáp:
– Chúng phạm tội nên tôi muốn giết.
Thương nhân nói:

About namcuulong

Check Also

thap-phat1

PUCL QUYỂN 97 – CHƯƠNG TỐNG CHUNG

ỌUYỂN 97 Quyển này có một chương Tống chung. 97. CHƯƠNG TỐNG CHUNG 97.1. LỜI ...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *