Home / Pháp Uyển Châu Lâm / PUCL - Tập 6 / PUCL QUYỂN 80 – CHƯƠNG LỤC ĐỘ

PUCL QUYỂN 80 – CHƯƠNG LỤC ĐỘ

Thái tử bảo:
– Chúng sinh ân ái đều phải biệt li. Vạn vật vô thường, đâu thể giữ gìn. Khi đắc đạo Vô thượng, cha sẽ độ các con.
Hai người con thưa cha:
– Xin cha từ biệt mẹ thay chúng con. Từ nay mãi mãi xa cách, chúng con ân hận không được gặp mẹ. Đời trước chúng con tạo tội gì mà nay gặp phải cảnh khổ này? Chắc mẹ sẽ đau đớn buồn lo lắm, vì mất con.
Bà-la-môn nói:
– Tôi đã già yếu, nếu chúng nó sẽ bỏ tôi mà chạy đến chỗ mẹ chúng, tôi phải làm thế nào? Xin ngài hãy trói chúng giao cho tôi.
Thái tử kéo tay hai đứa bé ra sau lưng để bà-la-môn trói lại. Gã trói chúng chung với nhau, rồi nắm đầu dây. Hai đứa bé không chịu đi, gã lấy roi đánh, máu chảy xuống đất. Thấy con như vậy, thái tử động lòng rơi lệ, khiến đại địa chấn động. Thái tử và các loài cầm thú tiễn hai đứa bé đi, đợi khuất bóng mới trở về. Các loài cầm thú theo thái tử trở lại chỗ hai đứa bé thường chơi đùa, kêu gào thảm thiết.
Giữa đường, bé trai quấn dây vào cây, không chịu đi theo, mong đợi mẹ đến cứu. Bà-la-môn lấy roi đánh, hai đứa trẻ nói:
– Ông đừng đánh nữa, chúng tôi sẽ đi!
Chúng ngước lên trời kêu cứu:
– Hỡi thần núi, thần cây, hãy thương xót chúng con! Nay chúng con không gặp được mẹ để từ biệt. Mẹ con đang hái trái cây, hãy nói bà mau đến cho chúng con gặp mặt.
Đang ở trong núi, bỗng chân trái ngứa ngáy, mắt phải nháy liên tục, hai vú tuôn sữa, người mẹ suy nghĩ: ‘Trước giờ, ta chưa từng có điềm lạ này, trái cây để làm gì. Ta nên trở về gặp hai con, chắc chúng đang gặp chuyện chẳng lành’. Thế là công chúa vất hết trái cây, vội vã chạy về.
Biết thái tử đem con cho người, sợ người vợ làm hỏng tâm thiện của ngài, trời Đế Thích hóa thành sư tử ngồi chặn đường. Công chúa nói với sư tử:
– Xin hãy tránh đường cho ta qua.
Biết bà-la-môn đã đi xa, sư tử tránh đường cho công chúa. Công chúa trở về, thấy thái tử ngồi một mình, chẳng thấy hai con, vội vào lều cỏ tìm, nhưng không thấy. Công chúa đến bên thái tử và hỏi:
– Hai con đang ở đâu?
Thái tử không đáp.
– Hay là chàng đem con cho ai rồi? Chàng hãy mau nói chúng đang ở đâu, đừng làm cho thiếp phải lo sợ.
Công chúa hỏi đến ba lần như thế, thái tử vẫn im lặng. Đau khổ cùng tột, công chúa thốt lên:
– Sự im lặng của chàng càng làm cho lòng thiếp hoảng loạn.
Thái tử nói:
– Có bà-la-môn ở nước Cưu-lưu đến xin hai con, ta đã cho ông ta rồi!
Nghe vậy, công chúa bị kích động mạnh, ngã quị xuống đất như núi Thái sụp đổ, lăn lộn, khóc lóc, không thể kềm được.
Thái tử nói:
– Đừng khóc nữa! Nàng có biết, vào thời Đức Phật Đề-hòa-kiệt-la trong quá khứ, ta đã phát nguyện như thế nào không? Lúc ấy, ta làm con trai của bà-la-môn, tên là Tì-đa-vệ. Nàng làm con gái của bà-la-môn, tên là Tu-la-đà. Nàng có bảy cành hoa, ta đem năm trăm đồng mua năm cành hoa của nàng để cúng dường Phật. Nàng gửi ta hai cành để dâng lên Phật và cầu xin: ‘Mong cho tôi đời sau thường làm vợ của chàng’. Khi ấy, ta đưa ra điều kiện: ‘Nếu muốn làm vợ tôi thì phải chiều ý tôi, bố thí không trái ý người. Chỉ trừ cha mẹ, còn tất cả đều bố thí theo ý nguyện của tôi’. Nàng đã đồng ý nhự vậy. Nay ta bố thí con, sao nàng lại làm rối loạn tâm thành của ta?
Công chúa nghe lời thái tử, tâm ý tỏ ngộ, nhớ lại nhân duyên đời trước, liền thuận theo tâm bố thí của thái tử để giúp sớm thành tựu sở nguyện.
Thấy thái tử bố thí như vậy, Đế Thích xuống thử xem thái tử cầu điều gì. Thế là, Đê Thích hóa thành bà-la-môn cũng có mười hai điểm xấu, đến trước thái tử và thưa:
– Tôi từng nghe thái tử thích bố thí, không trái ý người, nên đến đây xin vợ của ngài.
Thái tử đáp:
– Tốt lắm! Được!
Công chúa nói:
– Nay chàng đem thiếp cho người, thì còn ai đâu để hầu hạ?
Thái tử đáp:
– Nếu không ban nàng cho người thì làm sao thành tựu đạo Vô thượng bình đẳng?
Thái tử liền dắt vợ trao cho ông ta. Trời Đế Thích biết thái tử bố thí không mảy may hối tiếc, thế là chư thiên ca ngợi, trời đất chấn động. Khi ấy, bà-la-môn dắt công chúa đi được bảy bước thì quay lại gởi cho thái tử, dặn thái tử đừng trao cho ai.
Thái tử hỏi:
– Vì sao ông không nhận?
Bà-la-môn đáp:
– Ta chẳng phải bà-la-môn, ta là trời Đế Thích đến đây thử xem ngài muốn cầu việc gì?
Bấy giờ, trời Đế Thích hiện lại nguyên hình, công chúa liền thi lễ và xin ba điều: một là khiến cho bà-la-môn đem hai đứa bé bán vào nước tôi, hai là khiến cho hai đứa bé không bị đói khát, ba là mong cho tôi và thái tử sớm trở về nước.
Trời Đế Thích nói:
– Công chúa sẽ được toại nguyện.
Thái tử nói:
– Nguyện giúp cho chúng sinh đều được giải thoát, không còn chịu khổ sinh, già, bệnh, chết.
Đế Thích nói:
– Lành thay! Điều nguyện này cao quí, thật là tối thượng, nhưng vượt ngoài khả năng của tôi.
Nói xong, Đế Thích biến mất.
Lúc này, bà-la-môn nước Câu-lưu dắt hai đứa bé về nhà, thì bị vợ quở mắng:
– Sao ông nhẫn tâm dắt hai đứa bé này về. Chúng thuộc dòng dõi vua chúa, mà ông đánh đập không thương xót, khiến chúng bị thương tích, máu mủ đầy mình. Ông mau đem bán chúng, kiếm đứa khác cho tôi.
Bà-la-môn làm theo lời vợ, dẫn hai đứa bé đi bán. Đế Thích ra chợ nói:
– Hai đứa bé này quí lắm, không ai có thể mua được.
Bà-la-môn đem chúng đến nước Diệp-ba. Quần thần và nhân dân trong nước biết hai đứa bé này là con của thái tử, là cháu của vua, nên đều buồn thương. Các quan hỏi bà-la-môn:
– Ông có hai đứa bé này từ đâu vậy?
Bà-la-môn đáp:
– Tôi tự xin được.
Có người muốn đoạt lấy hai đứa bé, nhưng có vị trưởng giả can ngăn:
– Đây là tâm bố thí của thái tử, nên đem đến đây. Nêu nay chúng ta đoạt lại tức làm trái ý thái tử, chi bằng chúng ta tâu lên hoàng thượng, nếu ngài nghe biết sẽ chuộc lại.
Các quan vào tâu vua. Nghe tin, vua vô cùng kinh ngạc, cho gọi bà-la-môn dắt hai đứa bé vào cung. Vua cùng phu nhân và các thể nữ từ xa nhìn thấy hai đứa bé, ai cũng nghẹn ngào. Vua hỏi bà-la-môn:
– Từ đâu mà ngươi có hai đứa bé này?

About namcuulong

Check Also

PUCL QUYỂN 82 – CHƯƠNG LỤC Độ (tt)

QUYỂN 82 Quyển này tiếp theo chương Lục độ. 85. CHƯƠNG LỤC Độ (tt) 85.2. ...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *