Home / Pháp Uyển Châu Lâm / PUCL - Tập 6 / PUCL QUYỂN 74 – CHƯƠNG MƯỜI NGHIỆP ÁC (tt)

PUCL QUYỂN 74 – CHƯƠNG MƯỜI NGHIỆP ÁC (tt)

2. Phát sinh niệm ác khác.
3. Bị thánh nhân quở trách.
4. Đạo quả bị lui sụt.
5. Khi chết sinh vào nẻo ác”
Đã biết quả báo của tội trộm không thể nào mất, nên tôi thành thật khuyên răn mọi người, sau này nếu có lấy dùng vật của chúng tăng thì cần phải xét mình.
84.5.5. Sử dụng lẫn lộn
Kinh Bảo lương bảo ấn ghi: “Vật của Phật và pháp không được sử dụng lẫn lộn. Vì không ai có thể làm chủ vật của Phật và pháp, cũng không có người để thưa hỏi. Vật của Phật và pháp không giống vật của tăng. Vật của tăng thường trụ và tăng chiêu-đề, khi muốn sử dụng đều có người để thưa hỏi.
Nếu dùng vật của tăng để tu sửa tháp Phật thì phải như pháp đã qui định, tăng đồng ý mới được lấy dùng. Nếu tăng không chấp nhận thì khuyến khích người tại gia tu sửa. Nếu tháp Phật có vật dụng, dù chỉ có từ một tiền trở lên do thí chủ thành tâm cúng dường, thì chư thiên và mọi người phải nghĩ những vật ấy thuộc về Phật và tháp, dù cho gió thổi hư hoại cũng không được đem bán đổi lấy vật cúng dường. Vì vật thuộc về tháp Như Lai không ai có thể định giá”.
Luật Thập tụng ghi: “Đức Phật cho phép trong chùa viện, tăng phường được nuôi người công quả, voi, ngựa, trâu, dê v.v…, nhưng vì chúng đều có chủ nên không được sử dụng lẫn lộn”.
Luật Tăng-kì ghi: “Nấu vật cúng dường thuộc về Phật tồn dư quá nhiều thì cho phép đổi, bán để mua lại hương đèn. Nếu vẫn còn nhiều thì bán và chuyển tiền vào Vô tận tài”.
Ngũ bách vấn sự khẩu quyết ghi: “Trường hợp cờ phướn cúng Phật dư nhiều, muốn dùng vào Phật sự khác, nếu thí chủ bằng lòng thì được phép, nếu thí chủ không chấp nhận thì không được dùng”.
Luật Tứ phần ghi: “Thức ăn cúng ở tháp Phật, người trông coi tháp được phép dùng”.
Luận Thiện kiến ghi: “Thức ăn dâng cúng Phật, tì-kheo hầu Phật được phép dùng. Nếu không có tì-kheo, người cư sĩ hầu Phật cũng được phép dùng”.
Kinh Tội phúc quyết nghi ghi: “Trước khi cư sĩ dâng cúng cho Phật, các bậc thượng, trung và hạ tọa phải dạy họ cúng Phật rồi mới cúng tăng. Dâng cúng thức ăn cho Phật rồi theo thứ tự cúng cho tăng thì không phạm. Nếu không thực hành đúng như vậy, tức dùng thức ăn của Phật, sẽ bị đọa địa ngục A-tì trải qua nghìn ức năm. Đàn việt không nghe lời chỉ dạy của tăng cũng chuốc lấy quả báo như trước. Nếu được làm người, thì cũng bị sinh vào nơi hèn hạ trải qua chín trăm vạn năm. Vì sao? Vì vật thuộc về Phật thì không ai có thể định giá”.
(Nếu nói rộng ra, trong hai bữa ăn thường ngày ở nhà cư sĩ và chùa tăng, ngoài những thức ăn đã dâng cúng Phật và thánh tăng, những thứ không thuộc về Phật và tăng thì không cần chuộc lại; sau khi thông bảo là thức ăn dư thì mọi người đều được dùng. Nếu ý thỉ chủ chỉ cúng thức ăn cho Phật và tăng, không có phần của cư sĩ, thì cư sĩ phải chuộc lại mới được dùng) .
Nếu thí chủ đã dự định cúng dường để tạc tượng Phật Thích-ca mà lại tạc tượng Phật A-di-đà; đã định cúng in kinh Đại phẩm mà đổi lại in kinh Niết-bàn đã cúng để xây dựng phòng tăng lại đổi thành cúng thức ăn cho tăng; đã cúng cho hai chúng nhưng dồn cúng cho một chúng; đã cúng cho thập phương tăng nhưng lại sung vào cúng hiện tiền tăng; đã cúng cho đại chúng nhưng lại chỉ cúng riêng cho một người; đã cúng cho chúng tăng nhưng lại đem cho cư sĩ… trái với ý muốn của thí chủ. Những trường hợp như vậy nên qui giá trị thành tiền, nếu đủ năm tiền trở lên thì phạm tội nặng, nếu dưới năm tiền thì phạm tội nhẹ.
Luật Tứ phần ghi: “Đã hứa cúng cho trú xứ này lại đem cúng cho trú xứ kia thì phạm tội” (Tội nặng hay nhẹ thì tùy theo ý của thí chủ trước đây).
Theo ý trên, nếu tô vẽ tượng Phật còn dư những vật liệu như vải lụa, sơn bột… cũng không được tu bổ tượng bồ-tát, thánh tăng v.v… vì địa vị thầy và trò khác nhau, nên không thể sử dụng lẫn lộn. Nếu dùng vật liệu dư ấy tạo các dụng cụ trang nghiêm, rồi cúng dường Phật thì không phạm. Nếu thí chủ bằng lòng, sau khi tô vẽ tượng Phật, tùy ý trang sức loại hình tượng tăng, tục, thánh, phàm cùng tô điểm các phẩm vật cúng dường khác như: danh hoa, cỏ cây, núi, hô, chim, thú v.v… những vật ấy tuy không thuộc tượng Phật, nhưng sử dụng lẫn lộn cũng không có tội.
Ngũ bách vấn sự ghi: “Dùng các loại sơn hay bột màu tô vẽ tượng Phật để vẽ hình chim, thú thì phạm tội. Trừ khi dùng các hình tượng này cúng dường Phật thì không phạm”.
(Từng nghe kẻ tăng, người tục sống ở vùng biên giới không giữ giới luật, tuy dốc lòng phụng sự Tam bảo, nhưng tùy tiện làm theo ý mình, sử dụng lẫn lộn vật của Tam bảo. Cho đến tiền cúng dường thánh tăng, lấy dùng riêng cho mình, hoặc sung vào vật của tăng thường trụ, hoặc tạo tượng Phật, hoặc đắp vẽ hình tượng tôn giả A-nan, Ca-diêp trên vách v.v… Làm như thế đều không được, sẽ phạm tội).
Hỏi: Ngày nay, lúc thiết trai, thí chủ thường cúng dường tiền bạc, không biết sổ tiền ấy sử dụng vào việc gì?
Đáp: Nếu thí chủ muốn dùng vào việc tạo tượng thì theo như trước đã trình bày mà thực hiện, tức chỉ được dùng để tạo tượng Phật, chứ không được dùng vào việc khác.
Thời nay, sau khi thiết trai dâng chư tăng, thí chủ cúng tiền chung cho Phật và tăng. Nếu thí chủ không nói rõ từng phần thì nên mua hương, dầu, làm tràng phan, tu sửa điện Phật, tất cả dùng để cúng Phật đều được, nhưng không được sung vào cho tăng, in kinh hay lấy dùng riêng.
Từ trước đến đây đều căn cứ theo kinh luật mà trình bày sơ lược, chứ chẳng phải ý của một người nào. Nếu không thực hành đúng theo luật, theo pháp thì định tội chẳng học hỏi, không hiểu biết. Còn nhiều việc khác không thể kể hết, trong bộ Tăng ni luật sao mười quyển đã trình bày đầy đủ.
Cho nên, lo liệu việc của Tam bảo là một pháp sự quan trọng, không được xem thường. Phải hiểu rõ giới luật, tin sâu nhân quả, chuyên tâm cẩn thận, lo sợ nghiệp đạo, thường tự cảnh giác, không lệ thuộc người, mới xứng đáng làm vị tri sự mẫu mực, không được như vậy thì chằng nên làm.
Kinh Bảo lương ghi: “Đức Phật bảo tôn giả Ca-diếp:
– Ta cho phép hai hạng tì-kheo được trông coi việc tăng, một là tì-kheo trì giới thanh tịnh, hai là tì-kheo biết sợ quả báo đời sau, vì hai hạng người này tâm kiên định như kim cương. Lại có hai hạng, một là tì-kheo hiểu rõ nghiệp báo, hai là tì-kheo biết hổ thẹn và có tâm sám hối. Lại có hai hạng khác, một là tì-kheo chứng quả A-la-hán, hai là tì-kheo thường tu tám bội xả. Hai hạng tì-kheo này Ta cho phép điều hành việc tăng, vì những vị ấy bản thân đã không có lỗi lầm, lại thường hiểu được tâm ý của người khác.
Vì trông coi việc tăng là một điều khó, nên Đức Phật bảo tôn giả Ca-diếp: “Trong Phật pháp có nhiều hạng xuất gia, thuộc nhiều dòng họ, tâm ý khác nhau, tu tập pháp giải thoát và cách đoạn kết sử; cũng khác nhau. Có người ở a-lan-nhã, có người đi khất thực, có người thích sống nơi núi rừng, có người trì giới thanh tịnh mà thích ở gần thôn xóm, có người đã xa lìa bốn áchị, có người siêng tu đa văn, có người luận giải các pháp, có người nghiêm trì giới luật, có người khéo giữ uy nghi; lại có người đi khắp thành ấp, xóm làng để thuyết pháp. Đối với những hạng tỳ-kheo như thế, tì-kheo tri sự phải biết rõ tâm hạnh của từng người”.
Kinh lại ghi: “Vị tì-kheo tri sự cần phải phân biệt rõ, vật của tăng thường trụ không được cấp cho tăng chiêu-đề và vật của tăng chiêu-đề không được cấp cho tăng thường trụ”. Vật của tăng thường trụ và vật của tăng chiêu-đề không được để lẫn lộn với vật của Phật (vật của Phật cũng không được để lẫn lộn với vật của hai hạng tăng trên). Nếu vật của tăng thường trụ nhiều mà tầng chiêu-đề cần dùng thì vị tri sự phải nhóm tăng, điểm danh, thực hiện pháp yết-ma; tăng hòa hợp chấp thuận thì mới lấy vật của tăng thường trụ chia cho tăng chiêu-đề.
Nếu tháp Phật có chỗ cần dùng, như sắp hư hoại cần sửa chữa, nếu vật của tăng thường trụ hay vật của tăng chiêu-đề có nhiều thì vị tri sự nên nhóm tăng, điểm danh, thực hiện pháp yết-ma và bạch:
– Đại đức tăng lắng nghe! Tăng đến đúng lúc, tăng đã bằng lòng nghe! Nay tháp Phật hư hoại cần sửa chữa, mà vật của tăng thường trụ và vật của tăng chiêu-đề có nhiều. Nếu tăng không tiếc vật được cúng dường ấy, thì nay tôi dùng để tu bổ tháp Phật!
Nếu tăng không chấp thuận, vị tri sự nên khuyến hóa người tại gia cúng dường tài vật để tu sửa tháp Phật. Nếu vật của Phật nhiều, cũng không được chia cho tăng thường trụ và tăng chiêu-đề. Vì sao? Vì đối với vật đó nên nghĩ tưởng là của Đức Phật. Vật của Phật, dù một sợi chỉ, cũng đều do thí chủ phát tâm cúng dường, nên trời người đối với những vật đó phải nghĩ là của tháp Phật, huống là những vật báu.

About namcuulong

Check Also

PUCL QUYỂN 82 – CHƯƠNG LỤC Độ (tt)

QUYỂN 82 Quyển này tiếp theo chương Lục độ. 85. CHƯƠNG LỤC Độ (tt) 85.2. ...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *