Home / Pháp Uyển Châu Lâm / PUCL - Tập 6 / PUCL QUYỂN 74 – CHƯƠNG MƯỜI NGHIỆP ÁC (tt)

PUCL QUYỂN 74 – CHƯƠNG MƯỜI NGHIỆP ÁC (tt)

QUYỂN 74
Quyển này tiếp theo chương Mười nghiệp ác.
84. CHƯƠNG MƯỜI NGHIỆP ÁC (tt)

84.5. TRỘM CẮP
84.5.1. Lời dẫn
Chúng sinh thụ sắc thân trong sáu đường đều do tham dục làm cội nguồn; nhận thể chất từ trời đất đều từ bỏn xẻn làm nền tảng. Tuy người và vật sai biệt, nhưng lòng tham tiếc không khác. Cho nên, kẻ gặp của vội đoạt lấy thì chẳng phải là hiền nhân; người thấy lợi mà quên nghĩa hẳn chẳng trở thành quân tử.
Vả lại, tiền tài, vàng ngọc, vải lụa là vật cần dùng của người đời; cờ lọng, hoa quả là vật cúng dường Tam bảo. Mình dù nghèo cùng cũng nên vui theo sự giàu sang của người, đâu vì mình nghèo mà tham lam đoạt lấy của người khác?
Điều-đạt hái hoa mà đọa lạc, Kiều-phạm ngắt lúa trở lai làm thân trâu, Ca-diếp xin bánh bị người chê cười, tì-kheo ngửi hương hoa bị thần giữ hồ quở trách. Vì vậy, ta nên biết tội trộm cướp rất nặng.
Có người ban ngày không có chỗ ăn, ban đêm không có nơi ngủ, sống nay đây mai đó như chim đậu, nai dừng; thân họ khồng manh áo, co ro ngủ bên lề đường, xin ăn nơi chợ, đến nỗi mẹ theo chim giá cô đi về phương nam, con theo ngựa hồ ngược lên phương bắc; chồng như bóng mặt trời ngả về tây, vợ tựa dòng sông chảy mãi về đông.
Ai nấy đều nghĩ đến quê xưa mà lòng đau như cắt, nhớ nơi sinh trưởng mà xót xa ngậm ngùi; nước mắt tuôn tràn như máu lan đầy mặt, tâm uất hận kết tụ nơi bờ mi. Những nỗi khổ như thế đều do đời trước đã không biết bố thí mà còn trộm cắp tạo ra.
Cho nên kinh ghi: “Muốn biết nhân quá khứ, nên xem quả hiện tại; muốn biết quả vị lai thì xét nhân hiện tại”.
Do đó, khuyên những người tu hành thường phải tự răn, chớ khởi tâm trộm cướp, cho đến của rơi cũng không tham đắm, huống gì lấy vật của người khác.
84.5.2. Trộm vật cúng Phật
Kinh Niết-bàn ghi: “Xây chùa cúng Phật, cúng dường tràng hoa, người chưa xin mà vội lấy, dù có người biết hay chẳng biết, cũng phạm tội phương tiện trộm”.
Luận Ti-nại-da ghi: “Nếu trộm cờ phướn, hoa quả trong tháp của thanh văn và Phật đều bị tội nặng, vì làm mất phúc của thí chủ”.
Luật Thập tụng ghi: “Nếu trộm vật trong tháp thờ Phật, đồ cúng dường trong tinh xá có người giữ thì phạm tội nặng”.
Luật Thập tụng có chuyện một người trộm xá-lợi; luận Tát-bà-đa có chuyện người trộm tượng Phật.
Trong hai trường hợp, người trộm đều có lòng thành phụng thờ, cúng dường. Người ấy nghĩ: “Họ là đệ từ ta cũng là đệ tử”. Người này tuy không xin mà lấy nhưng chỉ vì muốn cúng dường nên không pham tội

(Trường hợp này nêu thỉ chủ thông cảm cho người trộm thì không phạm, nếu không thì phạm tội nặng).
Luận Ma-đức-lặc-già ghi: “Nếu trộm xá-lợi và tượng Phật để buôn bán sinh sống thì phạm tội rất nặng”.
84.5.3. Trộm vật của pháp
Luật Tứ phần ghi: “Có người trộm quyển kinh của người khác. Phật dạy: Lời Phật thì vô giá, nhưng chỉ tính theo giá trị giây mực mà định tội nặng hay nhẹ”.
Luật Thập tụng ghi: “Mượn kinh của người khác mà kháng cự không chịu trả, khiến người chủ nghi ngờ thì phạm tội phương tiện”.
Kinh Chính pháp niệm ghi: “Nếu trộm phương thuốc bí mật của người khác thì phạm tội nặng”.
Luận Duy thức tịnh quyết ghi: “Lén lấy kinh luận của người khác đọc, dù chỉ một câu cũng phạm tội trộm cắp chữ nghĩa (Đây chính là cố ý lẻn lấy nên phạm. Đối với các kinh được xem chung, thì lấy đọc cũng không phạm tội).
Ngũ bách vấn sự khẩu quyết ghi: “Không được dùng miệng thổi bụi trên kinh vì hơi miệng hôi nhơ (cũng giống như bụi vậy). Nếu đốt kinh cũ phạm tội nặng như thiêu đốt cha mẹ. Không biết có tội thì phạm tội nhẹ (Thường có người xấu trộm lấy tượng Phật bằng đồng, nấu chảy đúc thành tượng thánh, đem bán để nuôi thân, tội này còn nặng hơn tội cực trọng. Có người trộm cờ phướn, hương hoa để may y phục, hoặc đem bán để sinh sống. Người này vào đời vị lai sẽ chịu tai ương không có ngày thoát).
84.5.4. Trộm vật của tăng
Luật Ngũ phần ghi: “Mượn vật của tăng mà không trả, tính theo giá trị của vật ấy mà định tội”.
Kinh Quán Phật tam-muội ghi: “Tội trộm tăng-man vật nặng hơn tội giết tám vạn bốn nghìn cha mẹ”.
Kinh Bảo lương ghi: “Thà ăn thịt mình, chứ nhất định không được dùng vật của Tam bảo”,
Kinh Phương đẳng ghi: “Bồ-tát Hoa Tụ nói: Năm tội nghịch và bốn tội nặng ta còn cứu được, nhưng tội trộm vật của tăng ta không thể cứu”.
Phẩm Tế long kinh Đại tập ghi: “Khi ấy, những con rồng đạt được túc mệnh thông, nhớ lại nghiệp quá khứ của mình, nên buồn khóc như mưa, đến trước Phật thưa:
– Vào đời quá khứ, con nhớ mình đã từng làm người, có nhân duyên gần gũi Phật pháp, lại được nghe pháp, phát khởi lòng tin, cúng nhiều các loại hoa quả, thức ăn uống, rồi cùng ăn với các tì-kheo.
Con rồng khác nói:
– Con từng thụ dụng những thức ăn uống và hoa quả của tăng bốn phương.
Một rồng khác lại nói:
– Con đã đến chùa, cúng dường và lễ bái chúng tăng. Do cúng dường như thế từ thời bảy Đức Phật tới nay, con đã từng làm người có lòng tin, cúng dường Tam bảo các thứ hoa quả, nhiều thức ăn uống. Các tì-kheo nhận rồi cho lại, con liền ăn. Do nghiệp duyên đó, con phải ở trong địa ngục trải qua vô lượng kiếp, bị thiêu đốt, nung nấu trên ngọn lửa dữ hoặc uống nước đồng sôi hay ngậm hoàn sắt nóng. Khi ra khỏi địa ngục, con lại sinh vào loài súc sinh; bỏ thân súc sinh, sinh vào loài ngạ quỉ. Cứ như thế, con chịu rất nhiều cảnh đắng cay.
Đức Phật bảo:
– Những nghiệp ác này giống với việc trộm vật cúng Phật. Tội của nghiệp ngũ nghịch chỉ bằng một nửa tội này. Quả báo của tội này dài lâu, rất khó thoát, phải đến kiếp Hiền, kẻ ấy gặp vị Phật cuối cùng hiệu là Lâu-chí, mới hết tội này.
Hỏi: Vì sao trộm dùng vật của tăng bị tội rất nặng?
Đáp: Trộm bất kì vật nào của tăng đều liên quan tới thánh phàm mười phương, trên từ chư Phật, dưới đến phàm tăng. Vì cảnh giới vô biên nên tội cũng vô biên. Vi trần còn có thể đếm biết, quả báo của người mắc tội này không thể suy lường. Vì sao? Vì thí chủ kia đã bỏ ra một chút phẩm vật, dù nhỏ bằng sợi lông, một hạt gạo để cúng dường các bậc phàm thánh xuất gia trong mười phương để quí ngài thụ dụng, ngày đêm tu đạo, chứ không cung cấp cho người thế tục.
Thế nên, khi nghe tiếng chuông vang lên, chư tăng gần xa cùng thụ thực; phàm, thánh thụ dụng đều thành đạo nghiệp, lại thầm giúp cho thí chủ được vô biên lợi ích. Công đức của phúc lợi này sánh bằng pháp giới. Cảm phúc đã nhiều thì chịu tội cũng không ít. Nay thấy chúng sinh mê muội, không phân biệt sang hèn, không tin Tam bảo, lấy vật cúng dường sử dụng cho bản thân. Có người dùng thức ăn, hoa quả, cưỡi súc vật của tăng, sai người công quả; có người mượn vật của tăng lâu ngày không trả, bị tăng đòi nhiều lần thì mắng chửi; có người cậy quan quyền, thế lực, xét tìm lỗi của tăng. Những việc tổn hại như thế thật khó kể hết. Lắng tâm suy xét lỗi này, há chẳng đau lòng sao!
Nay chư tăng chẳng cho, không phải là bỏn xẻn mà vì từ bi thương xót hàng cư sĩ, sợ mai sau họ phải chịu khổ. Nếu đem vật của tăng cho người, chẳng những trực tiếp làm tổn hại người thế tục mà vị tri sự cũng mang tội; cả hai đều phải chịu quả khổ ở đời sau.
Cho nên, kinh Phật bản hạnh ghi: “Một niệm ác có thể đưa đến năm điều chẳng lành:
1. Đốt cháy căn lành của con người.

About namcuulong

Check Also

PUCL QUYỂN 82 – CHƯƠNG LỤC Độ (tt)

QUYỂN 82 Quyển này tiếp theo chương Lục độ. 85. CHƯƠNG LỤC Độ (tt) 85.2. ...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *