Home / Pháp Uyển Châu Lâm / PUCL - Tập 5 / PUCL QUYỂN 67 – CHƯƠNG OÁN KHỔ (tt)

PUCL QUYỂN 67 – CHƯƠNG OÁN KHỔ (tt)

– Nếu ta trụ lâu ở đời thì những người đức mỏng không chịu gieo trồng căn lành, cho rằng Thế Tôn thường còn, nên không nghĩ đến vô thường. Này thiện nam! Thí như đứa bé thường có mẹ bên cạnh thì nó không nghĩ người mẹ khó gặp; khi mẹ đi xa, con mới ngóng trông; lúc ấy mẹ trở về, người con rất vui mừng. Ta nay cũng như vậy, biết các nghiệp duyên thiện ác, thụ báo tốt xấu của tất cả chúng sinh, nên nhập niết bàn.
Khi ấy, đức Thế Tôn nói kệ:
Nước chảy thường không đầy,
Lửa mạnh chẳng cháy lâu,
Mặt trời mọc rồi lặn,
Trăng tròn rồi lại khuyết,
Dù giàu sang, quyền quỳ,
Cũng thoáng chốc qua mau,
Luôn nghĩ nên tinh tấn,
Kính lễ đức Thế Tôn
Kinh Cựu tạp thí dụ ghi: “Thuở xưa, có sáu người kết bạn với nhau, vì cùng tạo tội, nên đều đọa địa ngục và cùng ở trong một vạc nước sôi. Cả ba đều muốn kể lại tội cũ của mình. Người thứ nhất nói ‘sa’, người thứ hai nói ‘na’, người thứ ba nói ‘đặc’, người thứ tư nói ‘thiệp’, người thứ năm nói ‘cô’, người thứ sáu nói ‘đà-la’. Thấy vậy, Đức Phật cười, Mục-kiền-liên hỏi:
– Vì sao Ngài cười?
Đức Phật bảo:
– Có sáu người kết bạn với nhau, đều đọa địa ngục, cùng chịu tội trong một vạc nước sôi. Mỗi người đều muốn kể lại tội cũ của mình, nhưng do nước sôi sùng sục, nên không thể nói nhiều, mỗi người chỉ nói được một tiếng rồi chìm xuống. Người thứ nhất nói ‘sa’, nghĩa là sáu trăm ức nghìn năm ở thế gian mới bằng một ngày ở địa ngục, không biết lúc nào ra khỏi. Người thứ hai nói ‘na’, nghĩa là không có thời hạn ra khỏi địa ngục, cũng không biết lúc nào mới được thoát. Người thứ ba nói ‘đặc’, nghĩa là ôi… ôi! Cần gì phải buôn bán làm ăn! Nghĩ như thế, nên không kềm chế tâm ý, đoạt lấy tài vật của người để cúng dường Tam bảo, tham lam không biết đủ, nay hối hận có ích gì! Người thứ tư nói ‘thiệp’, nghĩa là ta làm ăn không chân thật, nên tài sản lại thuộc về người khác, phải chịu khổ đau. Người thứ năm nói ‘cô’, nghĩa là đâu thể bảo đảm ta ra khỏi địa ngục, sẽ không phạm điều răn cấm, được sinh lên trời hưởng sự vui sướng. Người thứ sáu nói ‘đà-la’, nghĩa là trước kia tôi không hề nghĩ đến sự khổ nơi địa ngục này. Thí như lái xe lạc vào đường hiểm, trục xe bị gãy, hối hận không kịp”.
Có bài tụng:
Tuổi trẻ tính buông lung
Hung tàn, khuyên chẳng bỏ
Mạng người như sương sớm
Lúc già, bệnh đến thân
Xương khớp đều đau nhức
Khi trăm bệnh bủa vây
Nhà cao rồi cũng bỏ
Chịu khổ tại u đồ ”.
77.8. CẢM ỨNG
77.8.1. Chu Tuyên vương giết Đỗ Bá: Đỗ Bá vô tội mà bị Chu Tuyên vương giết, trước khi chết, Đỗ Bá nói với Tuyên vương: “Nếu đã chết mà biết được, thì ba năm sau ta sẽ làm cho ngươi biết”. Ba năm sau, một hôm Chu Tuyên vương đi săn ở Phủ Điền, người ngựa theo rất đông. Đến trưa, bỗng thấy Đỗ Bá cưỡi ngựa trắng, mặc áo trắng; Tư Công Kì bên trái, Chúc bên phải mặc áo đỏ, đội mũ đỏ, tay cầm cung đỏ lắp tên đỏ, xuất hiện bên trái đường đi, bắn một phát trúng ngay tim Tuyên vương xuyên qua lưng, rơi xuống đất mà chết.
77.8.2. Tần Thủy Hoàng chặt cây ở núi Chung Nam: Thời bấy giờ ở Chung Nam có một cây thị rất lớn. Chu vi thân cây mấy trăm người ôm không giáp, bóng cây che rợp cả cung vua. Tần Thủy Hoàng rất ghét, nên sai quân đến đốn hạ. Vừa chặt mấy búa thì trời bỗng nhiên nổi mưa to gió lớn, cát đá bay mịt mù, mọi người kinh hoàng bỏ chạy. Đến tối thì vết chặt trên cây liền lại như cũ. Có một người bị trúng mưa gió, cảm thương hàn không thể đi khỏi, nên ở lại. Đêm hôm ấy, nghe có quỉ đến hỏi cây:
– Vua Tần hung bạo, đem người đến chặt cây, ngươi có bị tổn thương chăng?
Thần cây đáp:
– Ta đã nổi gió mưa đánh đuổi đi. Đâu làm gì được ta!
Lại nói: “Vua Tần sai ba trăm người trùm đầu, buộc chỉ đỏ quanh cây để chặt, nhưng không tránh khỏi thất bại”. Sau đó thần cây im lặng. Người này trở về tâu lên Tần Thủy Hoàng. Có thuyết cho rằng khi chặt đứt cây này, từ trong đó có một con trâu đen xuất hiện, chạy xuống Hoàng hà. Thế là Tần Thủy Hoàng lập đội kị binh tiên phong tùy tùng xa giá.
77.8.3. Đời Tấn, Trương Phùng: Nhà Trương Phùng ở quận Ngô, một hôm có con quỉ đến nói:
– Ông cho tôi thức ăn, tôi sẽ phò hộ gia đình ông.
Trương đồng ý, trải chiếu trên đất, bày biện rượu thịt thơm ngon bố thí cho quỉ. Quỉ được thức ăn, từ đó không còn xúc phạm người, về sau vì làm thức ăn, nên dùng dao chặt vào chỗ dọn ăn của quỉ, bỗng nghe tiếng khóc thật ai oán của mấy mươi người, chúng than:
– Chết rồi làm sao có được quan tài. Nghe chủ nhân có chiếc thuyền bằng gỗ cậy thị, các nô bộc rất quí tiếc, nên lấy thuyền này làm quan tài.
Ông lại thấy có người vác thuyền đến, lại nghe có tiếng cưa xẻ, đục đẽo. Sau khi sửa thuyền xong, ông nghe có tiếng bảo đưa tử thi vào thuyền, tiếng bảo ban, phân chia công việc mà thôi, chứ không thấy gì, cũng không nghe có tiếng đóng đinh. Nhưng bỗng chốc thấy thuyền từ từ bay lên hư không, rồi biến mất vào trong mây. Hồi lâu tự nhiên thuyền từ hư không rơi xuông vỡ thành từng mảnh, rồi có tiếng mấy trăm người cười lớn và nói:
– Ngươi đâu thể giết ta, ta sẽ bị ngươi làm khốn khổ sao? Chỉ biết ngươi có tâm ác, ta ghét hình dáng của ngươi, cho nên mới đập thuyền vỡ nát.
77.8.4. Đời Ngụy, Lưu Xích Phủ: Một hôm Xích Phủ mộng thấy Tưởng hầu đến mời làm Chủ bạ, thời gian rất gấp. Ông vội đến miếu thần cầu xin:
– Tôi còn mẹ già và con thơ, tình cảnh thật rất khó khăn, cúi xin ngài tha cho. Tại cối Kê có Ngụy Biên đa tài, có thể phụng sự tốt cho thần.
Thần miếu nói:
– Ta chỉ đặc biệt mời ngươi thôi. Ngụy Biên là ai mà ngươi định tiến cử vào đây?
Xích Phủ thiết tha cầu khẩn, nhưng cuối cùng thần vẫn không chấp nhận. Thế là Xích Phủ qua đời ngay sau đó.
77.8.5. Ngô vương Phù Sai giết Công Tôn Thánh: Thánh là đại thần của Ngô vương, bị Ngô vương vô cớ giết hại. Khi Việt đánh Ngô, Phù Sai bại trận. Trên đường chạy trốn, Phù Sai nói với Thái tể Ba Bĩ:
– Trước kia ta giết chết Công Tôn Thánh và ném xác xuống Tư sơn, hôm nay trốn chạy, chắc phải đi qua nơi ấy. Ta, trên thì sợ trời, dưới thì hổ thẹn với đất nhấc chân mà chẳng bước, lòng không nỡ đến đó. Ngươi thử gọi xem, nếu Thánh vẫn còn thì lên tiếng!
Bá Bĩ liền hướng về núi Dư Hàng gọi: “Cồng Tôn Thánh!”. Thánh từ trên không đáp: “Ta đây!”. Bá Bĩ ba lần gọi, Tôn Thánh ba lần đáp như thế. Ngô Phù Sai vô cùng hoảng sợ, ngửa mắt lên trời than:
– Trời xanh ơi là trời xanh! Quả nhân há có thể trở về được sao? Thế là Ngô chúa tự sát mà không trở về.
77.8.6. Đời Tấn, Trương Tộ, Trương Thôi: Trương Tộ người An Định, làm thứ sử Lương châu. Vào tháng giêng niên hiệu Vĩnh Hòa thứ mười (354), tự xưng là Lương vương. Bấy giờ thứ sử Hà châu là Trương Thôi, quân chúng hùng mạnh, Tộ nghi ngờ nên đem binh đánh Thôi. Thôi dẫn quân chống cự và giết Tộ. về sau Thôi mấy lần thấy Tộ mang giáp, dẫn thuộc hạ đến chỉ tay vào mình và nói:
– Tên nô tài kia, ta sẽ lấy đầu ngươi!
Thôi vào Cô Tang lập Trương Huyền Tĩnh làm Lương vương, còn mình thì làm Lương châu mục. Sau đó Thôi muốn phế Huyền Tĩnh để tự lập làm vương. Trong lúc sự việc chưa thành, một hôm Thôi cùng với Huyền Tĩnh ngồi xe xuất thành từ

About namcuulong

Check Also

PUCL QUYỂN 66 – CHƯƠNG OÁN KHỔ

QUYỂN 66 Quyển này có một chương Oán khổ. 77. CHƯƠNG OÁN KHỔ 77.1. LỜI ...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *