Home / Pháp Uyển Châu Lâm / PUCL - Tập 5 / PUCL QUYỂN 67 – CHƯƠNG OÁN KHỔ (tt)

PUCL QUYỂN 67 – CHƯƠNG OÁN KHỔ (tt)

ăn uống; quán trùng Thố, trùng này nổi giận cũng làm cho người mắc phải những chứng bệnh như trên.
Lại có mười loại trùng di chuyển trong thân: trùng Sinh sang, trùng Thích, trùng Bế cân, trùng Động mạch, trùng Thực bì, trùng Động chỉ, trùng Hòa tập, trùng Xú, trùng Thấp sinh, trùng Nhiệt.
Vì vậy nên dùng văn tuệ, hoặc dùng thiên nhãn quán trùng Sang, nơi nào có vết thương thì trùng này vây quanh gặm rỉa, hoặc làm cổ họng làm cho mọc mụt. Lại quán trùng Thích, trùng này nổi giận thì gây ra chứng kiết lị, nóng bức như lửa thiêu, trong miệng thường khô khan, ăn uống chẳng tiêu. Nếu người buồn khổ thì trùng sẽ vui mừng. Trùng này cắn mạch máu, nên người bị suy não, hạ huyết áp, kiết lị.
Quán trùng Bế cân, trùng này di chuyển trong những sợi gân lớn, gân nhỏ. Nếu người có cảm giác trùng đi trong gân thì bị đau đớn, ngược lại thì không. Do đó tất cả xương thịt đều bị suy tổn hao gầy, trong thân đau nhức; trùng nổi giận thì người không ăn được, nếu trùng sống trong gân mà hút máu thì khiến người sức lực kém, nếu trùng ăn thịt thì làm cho người gầy yếu.
Quán trùng Động mạch, trùng này đi khắp tất cả các mạch; vì nó nhỏ nên di chuyển rất dễ dàng không bị trở ngại. Nếu trùng ở trong thực quản thì gây ra bệnh thân khô nóng, chẳng thích ăn uống. Nếu trùng ở trong mạch Thủy thì miệng khô khan, nếu trùng ở trong tuyến mồ hôi thì làm cho tất cả các lỗ chân lông không tiết mồ hôi. Nếu ở trong đường tiết niệu thì người mắc bệnh lâm, hoặc làm suy tinh, phải chịu sự thống khổ. Nếu trùng nổi giận sẽ di chuyển xuống hậu môn khiến cho đại tiện không thông, phải chịu khổ như sắp chết.
Quán trùng Thực bì. Vì người ăn quá nhiều khiến trùng này tức giận, làm cho sắc diện của người xấu xí, hoặc mắc bệnh pháo, ngứa ngáy, ửng đỏ, vàng vọt, hoặc bị lở loét, tóc móng rơi rụng, hay bị các chứng bệnh trầm trọng, hoặc bị nứt da, thịt thối rữa.
Quán trùng Động chỉ. Trùng này sống trong mỡ, nếu người ăn nhiều hay ngủ nhiều, trùng sẽ nổi giận không giúp tiêu hóa thức ăn, hoặc sinh ghẻ lở, hoặc bị mụn độc, viêm lỗ chân lông, trướng bụng, táo bón, thân hôi, hoặc khi ăn chảy mồ hôi.

Quán trùng Hòa tập. Trùng này có hai thân: thân giác và thân bất giác. Thân giác gồm da, thịt, má; thân bất giác gồm tóc, móng, răng. Người ăn uống quá no trùng sẽ suy yếu, do đó mà người cũng không còn sức lực, đi lại không nhanh nhẹn, ngủ thường mộng mị, hoặc bị nóng sốt; da thịt, xương máu, tinh tủy đều bị tổn giảm.
Quán trùng Xú, trùng này ở trong thịt, phân, nước tiểu. Vì người ăn uổng quá nhiều khiến trùng nổi giận làm cho da thịt, phân, nước tiểu, nước mắt, nước miếng đều hôi hám, trong mũi ung mủ. Hễ trùng đến chỗ nào thì chỗ đó hôi thối, như quần áo, tọa cụ, thức ăn, chân răng. Vì trùng này hôi hám nên tất cả cũng hôi theo, cho đến trên lưỡi có nhiêu bợn màu trắng rất hôi, thân cũng hôi hám.
Quán trùng Thấp hành, trùng này di chuyển trên lưng, khi biết thức ăn đã tiêu rồi thì đi vào ba lỗ nơi hông, xử lí những chất dơ uế của con người, nước bẩn thì thành nước tiểu, cặn bã thành phân, khiến cho thải ra ngoài.
Lại nữa, người tu hành tuần tự quán xét nội thân có mười loại trùng chuyển động. Tất cả thân người đều nhờ đây mà có. Mười loại đó là: trùng Tập tập, trùng Chuyết chuyết, trùng Miêu hoa, trùng Hỏa diễm, trùng Hắc, trùng Đại thực, trùng Noãn hành, trùng Tác nhiệt, trùng Hỏa, trùng Đại hỏa. Tất cả các loại trùng này đều sống trong bao tử.
Dùng văn tuệ hoặc dùng thiên nhãn quán trùng Tập tập. Vì người ăn quá nhiều, nên trùng này nổi giận ăn lông mi, làm ứa nước mắt, chảy ghèn. Trùng này nhỏ bé, màu đỏ, nếu di chuyển trong mắt thì gây ra nhiều bệnh, hoặc làm mù mắt, nếu vào con ngươi thì mắt bị màng trắng. Nếu trùng không nổi giận thì không gây ra bệnh.
Quán ưùng Chuyết chuyết, trùng này sống trong thân người, di chuyển trong bao tử thì khiến da màu vàng sậm. Trùng này nếu vào trong xương sẽ khiến người nóng bức; nếu di chuyển trong thịt thì suốt ngày đêm thịt và tay chân đều nóng; nếu vào trong da thì thân đổ mồ hôi.
Quán trùng Miêu hoa, trùng này di chuyển trong bao tử, mỏ nhọn, chân ngắn, thân như đống lửa, khiến người chẳng muốn ăn uống. Trùng đến chỗ nào thì chỗ đó nóng hực, thân nhiệt tăng trưởng và nóng bức. Nếu trùng thuận thì không gây ra bệnh.
Quán trùng Hỏa diêm, trùng này di chuyển trong bao tử, có lúc yên có lúc động. Vì người ăn quá nhiều, nên trùng này nổi giận di chuyển xuyên suốt từ đầu đến chân, làm cho tất cả máu trong thân nóng, nên sinh ra ung nhọt; hoặc khiến tai, miệng, bao tử chảy máu. Nếu trùng không giận dữ thì không có những bệnh này.
Quán trùng Hắc, trùng này di chuyển trong bao tử, có lúc được yên có lúc động. Vì người ăn quá nhiều, nên trùng nổi giận làm cho da mặt nhăn nheo; hoặc mọc nhiều nốt ruồi đen, vàng hay đỏ; hoặc làm cho thân hôi thối, đỏ mắt; mọc mụt ở trong miệng và chỗ cơ quan đại tiện, tiểu tiện. Nếu trùng không giận dữ thì không có những bệnh này.
Quán trùng Đại thực. Vì người ăn quá nhiều, nên trùng này nổi giận. Trùng Đại thực ở trong bao tử, khiến người hễ vừa ăn liền tiêu hóa, làm cho các chức năng của mắt, tai, mũi, lưỡi… trên cơ thể đều bị suy giảm. Nếu trùng không giận dữ thì không gây ra bệnh.
Quán trùng Noãn hành. Trùng này ưa thích thức ăn nóng, ghét thức ăn lạnh, nếu người ăn thức ăn lạnh, trùng này sẽ nổi giận, miệng tiết ra nhiều nước, hoặc khiến người lười biếng, buồn ngủ, tâm ý mơ màng, thân thể đau đớn dữ dội, có nhiều nước bọt, trong cổ họng sinh bệnh. Nếu trùng không giận dữ sẽ không có những bệnh này.
Quán trùng Nhiệt sống trong thân. Vì người ăn quá nhiều nên sinh ra nhiều loại bệnh làm trở ngại đường hô hấp, thân thể thô, cổ họng không thông, đại tiện, tiểu tiện đều có chất nước màu trắng, không thích lạnh, không muốn ăn thức ăn nhạt.
Quán trùng Thực hỏa sống trong thân. Trùng này di chuyển trong bao tử. Lúc khí trời lạnh thì trùng này vui vẻ, khiến người muốn ăn uống; còn lúc nóng nực, nhiệt độ tăng cao thì trùng suy yếu, khiến người không muốn ăn. Vì thế vào mùa đông trời lạnh thì bao tử mát mẻ, lúc nóng thì bao tử nóng bức.
Quán trùng Đại hỏa. Nếu người không thích mà gắng gượng ăn, thì sẽ làm cho trùng này nổi giận ăn những con trùng khác ở trong thân, khiến cho ruột, tay và chân của người bị nhói đau, nó ăn trùng ở chỗ nào thì chỗ ấy bị đau đớn. Nếu trùng không giận dữ thì không có những triệu chứng trên”.
Lại nữa, người tu hành dùng văn tuệ, hoặc dùng thiên nhãn quán trong xương có mười loại trùng: trùng Thỉ, trùng Khiết cốt, trùng Cát tiết, trùng Xích khẩu xú, trùng Lạn, trùng Xích khẩu, trùng Đầu-đầu-ma, trùng Thực bì, trùng Phong đao, trùng Đao khẩu. Mười loại trùng này di chuyển trong xương. Nếu làm trái ý, chúng sẽ nổi giận gây tổn hại cho thân (chi tiết được ghi đầy đủ trong kinh Chỉnh pháp niệm xứ).
Lại nữa, người tu hành dùng văn tuệ hoặc dùng thiên nhãn quán mười loại trùng chuyển động trong nước tiểu: trùng Sinh, trùng Châm khẩu, trùng Tiết, trùng Vô túc, trùng Tán trấp, trùng Tam tiêu, trùng Phá trường, trùng Bế tắc, trùng Thiện sắc, trùng uế môn sang. Mười loại trùng này có màu sắc xấu xí, sống trong phân tiểu. Nếu làm trái ý, chúng sẽ nổi giận gây tổn hại cho thân (chi tiết được ghi đầy đủ trong kinh Chính pháp niệm xứ).
Lại nữa, người tu hành dùng văn tuệ hoặc dùng thiên nhãn quán mười loại trùng di chuyển trong tủy, trong tinh trùng: trùng Mao, trùng Hắc khẩu, trùng Vô lực, trùng Đại thống, trùng Phiền muộn, trùng Hỏa, trùng Hoạt, trùng Hạ lưu, trùng Khởi thân căn, trùng ức niệm hoan hỷ. Mười loại trùng này nếu bị trái ý, chúng sẽ nổi giận gây tổn hại cho thân (chi tiết được ghi đầy đủ trong kinh Chính pháp niệm xứ).
Kinh Tội nghiệp báo ứng giáo hóa địa ngục ghi: “Bấy giờ, bồ-tát Tín Tướng vì các chúng sinh bạch Đức Phật:
– Bạch Đức Thế Tôn! Có những chúng sinh đã phạm tội gì mà bị các ngục tốt đâm chém, cắt chặt thân thể, khiến từ đầu tới chân đứt lìa, liền có gió lạnh thổi đến làm họ sống lại, rồi lại bị chém chặt như trước?
Đức Phật dạy: ‘Vì đời trước, người ấy không kính tin Tam bảo, bất hiếu cha mẹ, làm đồ tể chém giết chúng sinh, nên mắc tội này’.
– Bạch đức Thế Tôn! Lại có chúng sinh đã phạm tội gì mà bị bệnh hủi, thân hình xấu xí, bại liệt, râu tóc rơi rụng, toàn thân lở loét, sống trong tổ quạ, ngủ nơi hang nai, bặt dấu chân người, làm xấu xa họ hàng, không ai muốn nhìn?
Đức Phật dạy: ‘Do đời trước, người ấy không kính tin Tam bảo, bất hiếu cha mẹ, phá hoại chùa tháp, bóc lột đạo nhân, bắn chém hiền thánh, làm hại sư trưởng, không biết báo đáp, quên ơn trái nghĩa, thô lỗ cộc cằn, dâm loạn tôn ti, không chút kiêng dè, nên mắc tội này’.
– Bạch đức Thế Tôn! Lại có chúng sinh đã phạm tội gì mà cơ thể cao lớn, ngu điếc, không chân, di chuyển bằng bụng, chỉ ăn đất bùn để tự nuôi thân, lại bị các loài trùng nhỏ cắn rỉa, vồ cùng đau đớn, không thể chịu nổi?

About namcuulong

Check Also

PUCL QUYỂN 66 – CHƯƠNG OÁN KHỔ

QUYỂN 66 Quyển này có một chương Oán khổ. 77. CHƯƠNG OÁN KHỔ 77.1. LỜI ...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *