Home / Pháp Uyển Châu Lâm / PUCL - Tập 5 / PUCL QUYỂN 67 – CHƯƠNG OÁN KHỔ (tt)

PUCL QUYỂN 67 – CHƯƠNG OÁN KHỔ (tt)

QUYỂN 67
Quyển này tiếp theo chương khổ.
77. CHƯƠNG OÁN KHỔ (tt)

77.6. CÁC LOẠI VI TRÙNG TRONG THÂN
Thiền bí yếu pháp ghi: “Lại nữa, Xá-lợi-phất! Lúc hành giả nhập thiền định, dục giác phát khởi gió tham dâm, kích động bốn trăm lẻ bốn mạch, khiến cho từ nhãn căn cho đến thân căn đồng thời dao động, các căn ngưng trệ, kích động gió tâm, khiến tâm điên cuồng. Do phát cuồng mà bị quỷ mị bám lấy, ngày đêm chỉ nghĩ tưởng đến dục. Vì thế phải nhanh chóng trị tham dục như cứu lửa cháy trên đầu.
Phương pháp trị dục tâm là dạy cho hành giả quán tử tạng. Tử tạng nằm dưới sinh tạng, trên thục tạng, có chín mươi chín lớp màng, như cái bào thai heo chết. Bốn trăm lẻ bốn mạch nơi tử tạng tỏa ra như rễ cây, lan khắp các căn, như bọc chứa phân dơ. Một nghìn chín trăm chi tiết phân bố như tàu lá chuối, tám vạn ổ vi trùng bao quanh. Một trăm lẻ bốn mạch và tử tạng như ruột ngựa, nối thẳng xuống sản môn như vòng đeo tay, đoạn to đoạn nhỏ, trên tròn dưới nhọn, giống như bối xỉ. Trong chín mươi chín lớp mô, giữa mỗi lớp có bốn trăm lẻ bốn con trùng, mỗi con trùng có mười hai đầu và mười hai miệng. Khi người uống nước, tinh chất của nước thấm vào mạch, phân ra khắp các con trùng, rồi vào đầu trùng Tì-la, thẳng xuống sản môn, cứ mỗi nửa tháng xuất ra nước bất tịnh, các loài trùng đều nhả nước giống như bọc mủ vỡ, chảy vào miệng chín mươi con trùng khác. Từ trong sáu lỗ của mười hai con trùng lại tiết ra một chất như dịch đỏ, trong đó lại có những con trùng nhỏ như đầu sợi lông.
Các Thiện nam! Do tội ác từ đời trước, nên bốn trăm lẻ bốn mạch máu từ nhãn căn phân tán ra tứ chi, rồi dẫn vào ruột, đến dưới sinh tạng, trên thục tạng, ở hai bên mạch của phổi, tì, thận, mỗi mạch đều có sáu mươi bốn con trùng, mỗi con cũng có mười hai đầu và mười hai miệng, quấn lấy nhau cuộn tròn như chiếc nhẫn, chứa đầy mủ màu xanh như tinh heo rừng, hôi tanh không chịu nổi. Khi đến âm tạng thì phân làm ba nhánh, hai nhánh ở trên phân bố giống như tàu lá chuối, có mười nghìn hai trăm mạch, trong mỗi mạch lại sinh ra Phong trùng rất nhỏ như đầu sợi lông, giống mỏ chim Tì-lan-đa. Các trùng này lại sinh ra trùng Cân sắc. Bảy vạn tám nghìn trùng quấn bọc lấy nhau, tạo thành hình như nhiều chiếc vòng xếp chồng lên nhau, giống như mắt chim Cù-sư-la. Chín mươi tám mạch xông thẳng vào tim cho đến đỉnh đầu.
Này các thiện nam! Mắt tiếp xúc với nữ sắc, thì Phong trùng kích động đến tâm, khiến cho bốn trăm lẻ bốn mạch chuyển động không ngừng. Tám vạn ổ trùng đồng thời há miệng, từ mắt của nó tiết ra mủ, chảy vào các mạch, cho đến đầu trùng, các trùng liền kích động mạnh, khiến cho ta điên cuồng không tự chủ, muốn chạm vào nữ căn. Tinh của người nam màu trắng xanh là nước mắt của các trùng, tinh của người nữ màu đỏ hồng là mủ của các trùng. Chín mươi tám sử là pháp để huân tu; tám vạn ổ trùng tác động đến đất, nước, lửa, gió.
Đức Phật bảo:
– Này Xá-lợi-phất! Nếu có bốn chúng đắp y tàm quí, uống thuốc tàm quí, muốn cầu giải thoát, cứu khổ cho đời, phải học pháp này như uống cam lộ. Người học pháp này, trước hết quán tử tạng rồi đến nữ căn, nam căn, đều có các trùng to nhỏ há miệng, nhe răng, trừng mắt, nhả mủ. Kế đến ngửa hai bàn tay đặt ngay ngắn trên gối trái, dùng phép quán sổ tức để định tâm, quán một nghìn chín trăm chín mươi chín lần. Phép quán này thành rồỉ, thì chuyển qua gối phải, cũng quán như vậy. Lại dùng tay úp trên đỉnh đầu, quán tưởng những chất bất tịnh của các trùng, trước tiên chảy vào hai mắt, đến tai, mũi và miệng không sót chỗ nào. Quán việc này rồi, thì khi thấy sắc đẹp của người nữ, người nam, cho đến thiên tử, thiên nữ, cũng như thấy trùng trong mụt ghẻ Na-lợi của người bệnh hủi, hình dạng như quỷ thần Bán-đa-la trong địa ngục Mũi Tên, như lửa cháy hừng hực nơi ngục A-tì. Hành giả phải nên quán sát thật kĩ thân mình và thân người, thân của hết thảy chúng sinh trong cõi Dục này đều bất tịnh như vậy.
Xá-lợi-phất! Ông nên biết! Chủng tử căn bản tạo nên thân của chúng sinh đều bất tịnh, không thể nói hết, chỉ nên dùng phép sổ tức để nhất tâm quán sát nó. Nếu ai uống được thuốc này là bậc đại trượng phu, thầy của trời người, là bậc Điều Ngự, thoát khỏi vũng lầy ái dục, không bị chìm nổi trong dòng sông ân ái. Người dâm dật không nhận rõ sự nguy hại của yêu quỉ huỵễn sắc, chưa thoát khỏi sinh tử. Người tu tập, thân thể tỏa hương thanh khiết như hoa ưu-ba-la. Người này là hương tượng, là long vương, là lực sĩ trong loài người, trời Ma-hê-thủ-la cũng không thể bì kịp. Đó là bậc đại lực trượng phu, trời người phải kính trọng.
Đức Phật lại bảo:
– Xá-lợi-phất! Ông hãy thụ trì và nói lại cho bốn chúng nghe, chớ quên sót!
Xá-lợi-phất, A-nan v.v… nghe Phật dạy xong, vui mừng cung kính vâng theo”.
Kinh Chính pháp niệm ghi: “Tì-kheo tu hành, phải thấy rõ như thật về thân, theo thứ tự quán sát từ đầu đến chân. Từ đó dùng văn tuệ hoặc thiên nhãn quán trong đầu lâu có trùng di chuyển, gọi là trùng Não hành. Trùng này đi trong xương, sống trong não, hoặc đi hoặc đứng, luôn ăn não này. Lại có các trùng ở trong đầu lâu, hoặc đi hoặc ăn, trở lại ăn đầu lâu. Lại có trùng Tóc ở bên ngoài xương, ăn chân tóc, vì trùng nổi giận nên tóc rơi rụng. Lại có trùng Tai ở trong tai, ăn thịt trong tai, vì trùng nổi giận nên tai người đau, hoặc bị điếc. Lại có trùng Mũi ở trong lỗ mũi, ăn thịt trong mũi, khi trùng nổi giận thì hút hết nước do não tiết ra, nên làm cho người ăn uống không cảm thấy ngon. Lại có trùng Mỡ ở trong mỡ, thường ăn mỡ người, vì trùng nổi giận mà khiến người đau đầu. Lại có trùng Tục sống ở giữa các khớp. Trùng Thân xâm nhập vào trong mạch, khi trùng nổi giận thì khiến cho mạch người đau đớn như bị kim châm. Lại có trùng Thực diên ở cuống lưỡi, vì trùng nổi giận mà khiến cho miệng người khô nóng. Lại có trùng Nha căn ở dưới chân răng, vì trùng này nổi giận mà khiến người nhức răng. Lại có trùng Ẩu thổ, người dùng thức ăn không phù hợp thì trùng này làm cho nôn mửa. Đây là nội tu, hành giả tuần tự quán thân. Mười loại trùng này ở trong đầu.
Dùng văn tuệ, hoặc dùng thiên nhãn, đầu tiên quán yết hầu có trùng Thực diên, lúc nhai thức ăn giống như nôn mửa, nước bọt hòa lẫn. Khi nuốt vào thức ăn hòa hợp với nước nhờn trong óc, trùng Diên hút thức ăn này để nuôi sống. Nếu trùng tăng trưởng thì khiến người ho, đau. Nếu ăn nhiều chất béo, hoặc nhiều thức ăn không vệ sinh, hoặc ăn những thức ăn cay nồng, hoặc ăn chua, hoặc uống nước lạnh, trùng liền tăng trưởng khiến cổ họng người bị đau đớn.
Dùng văn tuệ, hoặc dùng thiên nhãn quán trùng Tiêu thóa sống trong cổ họng. Nếu người không dùng những thức ăn béo, cay… kể trên, thì trùng an ổn, giúp tiêu hóa nước miếng, cùng với các vị ngon từ trong mười mạch tiết ra, khiến người an ổn vui vẻ. Nếu người có nhiều nước bọt thì trùng sẽ bị bệnh, vì trùng bệnh nên khiến người tiết ra nước bọt nhạt nhẽo và bị tức ngực. Quán trùng tiêu thóa như thế rồi, ta thấy rõ như thật về thân.
Dùng văn tuệ, hoặc dùng thiên nhãn quán trùng Thổ sống trong thân. Trùng này ở trong mười mạch và di chuyển đi các nơi. Khi người ăn uống, trùng này từ mạch nhảy vọt lên, chạy vào cổ họng khiến người nôn mửa. Có năm trường họp nôn mửa: phong, ấm, thóa, tạp, dăng. Nếu trùng này an ổn thì ta ăn uống được ngon miệng. Lại dùng văn tuệ, hoặc thiên nhãn quán con ruồi ăn đồ bất tịnh bay vào trong cổ họng kích động trùng Thổ khiến người nôn mửa.
Dùng văn tuệ, hoặc dùng thiên nhãn quán trùng Túy vị. Trùng này sống nơi đầu lưỡi, cho đến huyết mạch, ở trong đó hoặc đi hoặc đứng, nhỏ bé không chân. Khi ta ăn thức ăn ngon thì trùng say mê thưởng thức mà ngày càng sinh trưởng, ngược lại trùng sẽ suy yếu dần dần. Còn nếu ta không ăn, trùng sẽ bệnh, không an ổn. Quán trùng Túy như thế rồi, ta thấy rõ như thật về thân.
Dùng văn tuệ hoặc dùng thiên nhãn quán trùng Phóng dật ở trên đỉnh đầu. Trùng này chuyển đến vùng não thì gây bệnh, chuyển lên đỉnh đầu thì làm cho thân mọc mụt, vào trong cổ họng sẽ gây ngứa ngáy khó chịu như kiến bò, nếu trùng ở yên thì không gây ra bệnh. Quán trùng Phóng dật như thế rồi, ta thấy rõ như thật về thân.
Dùng văn tuệ, hoặc dùng thiên nhãn quán trùng Lục vị. Nếu trùng này thích hay ghét vị nào thì ta cũng thích hay ghét vị đó. Nếu ta mắc bệnh nhiệt thì trước đó trùng đã bị bệnh này. Do vậy mà khiến người bệnh ăn uống chẳng thấy ngon. Quán trùng Vị như thế rồi, ta thấy rõ như thật về thân.
Dùng văn tuệ hoặc dùng thiên nhãn quán trùng Trữ khí. Trùng này nổi giận sẽ ăn lủng não người, hoặc làm cổ họng đau đớn, hoặc bị tắc nghẹn. Nên dù ta đang sống mà phải chịu khổ như chết. Trùng này cùng với tất cả các trùng khác sống trong cổ họng cùng nhau quấy nhiễu sinh ra mọi sự thống khổ. Trùng Khí thường bị nước bọt vây phủ. Loại trùng này ngắn nhỏ, có mặt và chân. Quán trùng Khí như thế rồi, ta thấy rõ như thật về thân.
Dùng văn tuệ, hoặc dùng thiên nhãn quán trùng Tắng vị ở trong cuống họng. Tại sao trùng này làm ta đau bệnh, hoặc an ổn? Trùng này ghét tất cả các vị, chỉ thích một vị, hoặc là ngọt, hoặc là chua… Trùng này ưa thích hay chán ghét vị nào thì ta cũng ưa thích hay chán ghét vị đó. Các mạch ở đầu lưỡi tùy thuận theo trùng Vị. Khi trùng nổi giận khiến cho lưỡi khô nóng, đau nhẹ rồi sưng phù, hoặc làm cho cổ họng bị đau. Nếu trùng an ổn thì không có các chứng bệnh như trên. Quán trùng Tắng vị như thế rồi, ta thấy rõ như thật về thân.
Lại dùng văn tuệ, hoặc dùng thiên nhãn quán trùng Thị thùy. Trùng này nhỏ như hạt bụi, sống ở trong tất cả các mạch, di chuyển đến nơi có vị, hoặc sống trong tủy, trong thịt, trong xương đầu, xương gò má, xương răng, xương cổ, trong tai, trong mắt, trong mũi, trong tóc mai, theo sức gió trong thân di chuyển khắp nơi. Khi trùng bị bệnh hoặc mỏi mệt thì nó trú tại tim. Tim giống như đóa hoa sen, ban ngày xòe nở, ban đêm khép lại, trùng ẩn náu trong đó, lấn chiếm nhiều chỗ. Khi các căn mỏi mệt, trùng sẽ ngủ nghỉ; lúc ẩy người cũng vậy. Tất cả chúng sinh ai ai cũng nghỉ ngơi. Nếu trùng này ban ngày mỏi mệt thì người cũng buồn ngủ. Quán trùng Thị thùy như thế rồi, ta thấy rõ như thật về thân.
Dùng văn tuệ, hoặc dùng thiên nhãn quán trùng Thũng. Trùng này di chuyển trong thân, hình dáng rất nhỏ bé. Trùng hút máu nơi nào thì nơi ấy sưng nhẹ rồi đau nhức. Trùng này ở trên mặt, trên đỉnh đầu, trong cổ họng, trong vùng não, chỗ nào trùng ở đều bị sưng phù, còn nếu ở trong gân thì không gây ra bệnh. Quán trùng Thũng như thế rồi, ta thấy rõ như thật về thân.
Lại có mười loại trùng di chuyển đến gan và phổi gây ra bệnh: 1. Trùng Thực mao; 2. Trùng Khổng huyệt hành; 3. Trùng Thiền-đô-ma-la; 4. Trùng Xích; 5. Trùng Thực trấp; 6. Trùng Mao đăng; 7. Trùng Sân huyết; 8. Trùng Thực nhục; 9. Trùng Tập tập; lO.Trùng Thố. Các trùng này có hình dáng cực kì nhỏ bé, không có chân và mắt, chuyển động trong máu, làm cho người đau đớn, ngứa ngáy.
Vì vậy dùng văn tuệ hoặc dùng thiên nhãn quán trùng Thực mao, trùng này nổi giận sẽ ăn râu, lông mi lông mày làm cho rơi rụng, khiến người bị bệnh ghẻ; quán trùng Khổng huyệt hành, trùng này nổi giận di chuyển trong máu làm cho thân thể sần sùi, đầu óc tê liệt khù khờ; quán trùng Thiền-đô-ma-la, trùng này di chuyển trong máu, trong mũi, hoặc trong miệng gây nên mùi hôi khó chịu; quán trùng Xích, trùng này nổi giận, di chuyển trong máu, làm mọc mụt nhọt ở cổ họng; quán trùng Thực trấp, trùng này nổi giận, chuyển động trong máu làm cho thân thể xanh xao, đen thâm hay vàng vọt; quán trùng Mao đăng, trùng này nổi giận di chuyển trong máu làm phát sinh ra các bệnh như mọc mụt, nóng sốt, ghẻ lở. Lại quán trùng Sân huyết; trùng này nổi giận, di chuyển trong máu làm người bị bệnh xích, người nữ thì bị chảy máu, thân thể ngứa ngáy, mọc mụt ung mủ, lở loét; quán trùng Thực nhục, trùng này nổi giận thì gây ra bệnh khổ, làm cho đầu ốc quay cuồng, khiến cổ họng, trong miệng, hậu môn đều mọc mụt; quán trùng Tập tập trùng này di chuyển trong máu làm phát sinh các bệnh tật, khiến cơ thể mỏi mệt, ốm yếu, chẳng thích

About namcuulong

Check Also

PUCL QUYỂN 66 – CHƯƠNG OÁN KHỔ

QUYỂN 66 Quyển này có một chương Oán khổ. 77. CHƯƠNG OÁN KHỔ 77.1. LỜI ...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *