Home / KINH - LUẬN / Kinh Diệu Pháp Liên Hoa / QUYỂN NĂM / QUYỂN THỨ NĂM PHẨM “TÙNG ĐỊA DŨNG XUẤT’ THỨ MƯỜI LĂM DPLH
quan-am-bo-tat8

QUYỂN THỨ NĂM PHẨM “TÙNG ĐỊA DŨNG XUẤT’ THỨ MƯỜI LĂM DPLH

PHẨM “TÙNG ĐỊA DŨNG XUẤT’
THỨ MƯỜI LĂM

1 – Lúc bấy giờ, các vị Đại Bồ-tát ở cõi nước phương khác đông hơn số cát của tám sông Hằng, ở trong đại chúng, đứng dậy chắp tay làm lễ mà bạch Phật rằng: “Thế Tôn! Nếu bằng lòng cho chúng con lúc sau khi Phật diệt độ ở lại cõi Ta-bà này siêng tu tinh tấn, giữ gìn, đọc tụng, biên chép, cúng dường kinh điển này, thời chúng con sẽ ở trong cõi đây mà rộng nói đó”,
Khi đó, Phật bảo các chúng Đại Bồ-tát: “Thiện nam tử, thôi đi! Chẳng cần các ông hộ trì kinh này. Vì sao? Vì cõi Ta-bà của Ta tự có chúng Đại Bồ-tát số đông bằng số cát của sáu muôn sông Hằng. Mỗi vị Bồ-tát có sáu muôn hằng hà sa quyến thuộc, những người đó có thể sau khi Ta diệt độ hộ trì đọc tụng rộng nói kinh này”.
2 – Lúc Phật nói lời đó, cõi Ta-bà trong tam thiên đại thiên cõi nước, đất đều rúng nứt, mà ở trong đó có vô lượng nghìn muôn ức vị Đại Bồ-tát đồng thời vọt ra. Các vị Bồ-tát đó thân đều sắc vàng, đủ ba mươi hai tướng tốt cùng vô lượng ánh sáng, trước đây đều ở dưới cõi Ta-bà này, cõi đó trụ giữa hư không. Các vị Bồ-tát đó nghe tiếng nói của Đức Thích Ca Mâu Ni Phật nên từ dưới mà đến. Mỗi vị Bồ-tát đều là bậc Đạo thủ trong đại chúng, đều đem theo sáu muôn hằng hà sa quyến thuộc, huống là những vị đem năm muôn, bốn muôn, ba muôn, hai muôn, một muôn hằng hà sa quyến thuộc. Huống là nhẫn đến những vị đem một hằng hà sa, nửa hằng hà sa, một phần hằng hà sa, nhẫn đến một phần trong nghìn muôn ức na-do-tha phần hằng hà sa quyến thuộc. Huống là những vị đem nghìn muôn ức na-do-tha quyến thuộc, huống là đem muôn ức quyến thuộc, huống là đem nghìn muôn, trăm muôn nhẫn đến một muôn, huống là đem một nghìn, một trăm nhẫn đến mười quyến thuộc, huống là đem năm, bốn, ba, hai, một người đệ tử. Huống lại là những vị riêng một mình ưa hạnh viễn ly, số đông vô lượng vô biên dường ấy, tính đếm thí dụ chẳng có thể biết được.
3 – Các vị Bồ-tát đó từ dưới đất lên, đều đến nơi tháp đẹp bảy báu, chỗ của Đức Đa Bảo Như Lai và Thích Ca Mâu Ni Phật, đến nơi rồi hướng về hai vị Thế Tôn mà đầu mặt lạy chân Phật, và đến chỗ các Đức Phật ngồi trên tòa sư tử dưới cội cây báu, cúng đều làm lễ. Đi quanh bên mặt ba vòng, chắp tay cung kính, dùng các cách ngợi khen của Bồ-tát mà ngợi khen Phật, rồi đứng qua một phía, ưa vui chiêm ngưỡng hai đấng Thế Tôn.
Từ lúc các vị Bồ-tát do từ dưới đất vọt lên, dùng các cách ngợi khen của Bồ-tát mà khen ngợi Phật, thời gian đó trải qua năm mươi tiểu kiếp.
Bấy giờ, Đức Thích Ca Mâu Ni Phật nín lặng ngồi yên, cùng hàng tứ chúng cũng đều nín lặng, năm mươi tiểu kiếp, vì do sức thần của Phật, khiến hàng đại chúng cho là như nửa ngày.
Bấy giờ, hàng tứ chúng cũng nhờ sức thần của Phật, thấy các Bồ-tát đầy khắp vô lượng nghìn muôn ức cõi nước hư không.
4 – Trong chúng Bồ-tát đó có bốn vị Đạo sư: 1. Thượng Hạnh; 2. Vô Biên Hạnh; 3. Tịnh Hạnh; 4. An Lập Hạnh.
Bốn vị Bồ-tát này là bậc thượng thủ xướng đạo sư trong chúng đó, ở trước đại chúng, bốn vị đồng chắp tay nhìn Đức Thích Ca Mâu Ni Phật mà hỏi thăm rằng: “Thưa Thế Tôn! Có được ít bịnh, ít não, an vui luôn chăng? Những người đáng độ thọ giáo dễ chăng; chẳng làm cho Đức Thế Tôn sanh mỏi nhọc chăng?”. Khi đó, bốn vị Bồ-tát nói kệ rằng:
Thế Tôn được an vui
Ít bịnh cùng ít não,
Giáo hóa các chúng sanh,
Đặng không mỏi nhọc ư?
Lại các hàng chúng sanh
Thọ hóa có dễ chăng?
Chẳng làm cho Thế Tôn
Sinh nhọc mệt đó ư?
5 – Lúc bấy giờ, Đức Thế Tôn ở trong đại chúng Bồ-tát mà nói rằng. “Đúng thế! Đúng thế! Các thiện nan tử, Đức Như Lai an vui, ít bịnh, ít não các hàng chúng sanh hóa độ được dễ không có nhọc mệt.
Vì sao? Vì các chúng sanh đó, từ nhiều đời nhẫn lại, thường được Ta dạy bảo, mà cũng từng ở nơi các Phật quá khứ, cung kính, tôn trọng, trồng các cội lành. Các chúng sanh đó mới vừa thấy thân Ta, nghe Ta nói pháp, liền đều tín nhận, vào được trong huệ của Như Lai, trừ người trước đã tu tập học hạnh Tiểu thừa; những người như thế Ta cũng khiến được nghe kinh này, vào trong huệ của Phật”. Lúc ấy, các vị Đại Bồ-tát nói kệ rằng:
Hay thay! Hay thay!
Đức Đại Hùng Thế Tôn
Các hàng chúng sanh thảy
Đền hóa độ được dễ
Hay hỏi các Đức Phật
Về trí huệ rất sâu
Nghe pháp rồi tin làm
Chúng con đều tùy hỷ.
Khi đó, Đức Thế Tôn khen ngợi các vị Đại Bồ-tát thượng thủ: “Hay thay! Hay thay! Thiện nam tửị, các ông có thể đối với Đức Như Lai mà phát lòng tùy hỷ”
6 – Bấy giờ Ngài Di Lặc Bồ-tát cùng tám nghìn hằng hà sa các chúng Bồ-tát đều nghĩ rằng: “Chúng ta từ xưa nhẫn lại, chẳng thấy, chẳng nghe các chúng Đại Bồ-tát như thế, từ dưới đất vọt lên, đứng trước Đức Thế Tôn, chắp tay cúng dường, thăm hỏi Như Lai”.
Lúc đó, Ngài Di Lặc Đại Bồ-tát biết tâm niệm của tám nghìn hằng hà sa chúng Bồ-tát, cùng muốn tự giải quyết chỗ nghi của mình, bèn chắp tay hướng về phía Phật, nói kệ hỏi rằng:
Vô lượng nghìn muôn ức
Các Bồ-tát đại chúng
Từ xưa chưa từng thấy
Nguyện đấng Lưỡng Túc nói

About namcuulong

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *