Home / KINH - LUẬN / Kinh Diệu Pháp Liên Hoa / QUYỂN NĂM / QUYỂN THỨ NĂM PHẨM “AN LAC HẠNH” THỨ MƯỜI BỐN DPLH
quan-am-bo-tat7

QUYỂN THỨ NĂM PHẨM “AN LAC HẠNH” THỨ MƯỜI BỐN DPLH

KINH DIỆU PHÁP LIÊN HOA
QUYỂN THỨ NĂM
Đời Diêu Tần, ngài Tam Tạng Pháp sư Cưu Ma La Thập vưng chiếu địch
KINH DIỆU PHÁP LIÊN HOA
PHẨM “AN LAC HẠNH” THỨ MƯỜI BỐN

1 – Lúc bấy giờ, Ngài Văn Thù Sư Lợi Đại Bồ-tát bạch Phật rằng: “Thế Tôn! Các vị Bồ-tát này thiệt là ít có, vì kính thuận Phật nên phát thệ nguyện lớn: Ở nơi đời ác sau, hộ trì đọc nói Kinh Pháp Hoa này”.
Thế Tôn! Các vị Đại Bồ-tát ở đời ác sau, thế nào mà có thể nói kinh này?.
Phật bảo Ngài Văn Thù Sư Lợi: “Nếu vị Đại Bồ-tát ở đời ác sau muốn nói kinh này, phải an trụ trong bốn pháp”.
2 -Một, an trụ nơi “hành xứ” và nơi “thân cận xứ” của Bồ-tát, thời có thể vì chúng sanh mà diễn nói kinh này. Văn Thù Sư Lợi! Thế nào gọi là chỗ “hành xứ” của Đại Bồ-tát? Nếu vị Đại Bồ-tát an trụ trong nhẫn nhục, hòa dịu, khéo thuận mà không vụt chạc, lòng cũng chẳng kinh sợ, lại ở nơi pháp không phân biệt mà quán tướng như thật của các pháp cũng chẳng vịn theo, chẳng phân biệt, đó gọi là chỗ “hành xứ” của Bồ-tát.
Thế nào gọi là chỗ “thân cận” của Đại Bồ-tát? Vị Đại Bồ-tát chẳng gần gũi quốc vương, vương tử, đại thần, quan trưởng, chẳng gần gũi các ngoại đạo Phạm Chí, Ni-kiền-tử v.v… và chẳng gần những kẻ viết sách thế tục ca ngâm; sách ngoại đạo cùng với phái Lộ-già-da-đà phái Nghịch-lộ-già-da-đà, củng chẳng gần gũi những kè chơi hung hiểm, đâm nhau, đánh nhau, và bọn na-la v.v… bày các cuộc chơi biến hiện.
Lại chẳng gần gũi bọn hàng thịt và kè nuôi heo, dê, gà, chó, săn bắn, chài lưới, hạng người sống với nghề ác, những người như thế hoặc có lúc lại đến thời Bồ-tát vì nói pháp không có lòng mong cầu.
Lại chẳng gần gũi những Tỳ-kheo, Tỳ-kheo-ni, ưu-bà-tắc, ưu-bà-di, hạng người cầu quả Thanh văn, hoặc ở trong phòng, hoặc chỗ kinh hành, hoặc ở trong giảng đường chẳng cùng chung, hoặc có lúc những người đó lại đến, Bồ-tát theo cơ nghĩ nói pháp không lòng mong cầu.
Văn Thù Sư Lợi! Lại vị Đại Bồ-tát chẳng nên ở nơi thân người nữ cho là tướng có thể sinh tư tưởng dục nhiễm mà vì nói pháp, cũng chẳng ưa thấy. Nếu vào nhà người chẳng cùng với gái nhỏ, gái trinh, gái góa v.v… chung nói chuyện, cũng lại chẳng gần năm giống người bất nam để làm thân hậu.
Chẳng riêng mình vào nhà người, nếu lúc có nhơn duyên, cần riêng mình vào thời chuyên một lòng niệm Phật.
Nếu vì người nữ nói pháp thời chẳng hở răng cười, chẳng bày hông, ngực, nhẫn đến vì pháp mà còn chẳng thân hậu, huống lại là việc khác.
Chẳng ưa nuôi đệ tử Sa-di ít tuổi và các trẻ nhỏ, cũng chẳng ưa cùng chúng nó đồng một thầy. Thường ưa ngồi thiền ở chỗ vắng, tu nhiếp tâm mình.
Văn Thù sư Lợi! Đó gọi là “chỗ thân cận” ban đầu.
3 – Lại nữa, vị Đại Bồ-tát quán sát “Nhứt thiết pháp không như thật tướng” chẳng điên đảo, chẳng động, chẳng thổi, chẳng chuyển, như hư không, không có thật tánh, tất cả lời nói phô dứt, chẳng sinh, chảng xuất, chẳng khởi, không danh, không tướng, thật không chỗ có, không lường, không ngằn, không ngại, không chướng, chỉ do nhơn duyên mà có, từ điên đảo mà sanh, cho nên nói, thường ưa quán sát pháp tướng như thế đó gọi là “chỗ thân cận” thứ hai của vị Đại Bồ-tát.
Lúc đó, Đức Thế Tôn muốn tuyên lại nghĩa trên mà nói kệ rằng:
4 – Nếu có vị Bồ-tát
Ở trong đời ác sau
Lòng không hề sợ sệt
Muốn nói kinh pháp này
Nên trụ vào “hành xứ”
Và trụ “thân cận xót”.
Thường xa rời quốc vương
Và con của quốc vương
Quan đại thần, quan lớn
Kẻ chơi việc hung hiểm
Cùng bọn Chiên-đà-la
Hàng ngoại đạo Phạm Chí
Cùng chẳng ưa gần gũi .
Hạng người tăng thượng mạn
Hàng học giả tham chấp
Kinh, luật, luận Tiểu thừa
Những Tỳ-kheo phá giới
Danh tự A-lá-hán
Và những Tỳ-kheo-ni
Ưa thích chơi giỡn cười
Các vị ưu-bà-di
Tham mê năm món dục
Cầu hiện tại diệt độ
Đều chớ có gần gũi.
Nếu những hạng người đó
Dùng tâm tốt mà đến
Tại chỗ của Bồ-tát
Để vì nghe Phật đạo
Bồ-tát thời nên dùng
Lòng không chút sợ sệt

About namcuulong

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *