Home / Pháp Uyển Châu Lâm / PUCL - Tập 4 / PUCL QUYỂN 52 – CHƯƠNG QUYẾN THUỘC, SO SÁNH, HƠN KÉM
quan-am-bo-tat11

PUCL QUYỂN 52 – CHƯƠNG QUYẾN THUỘC, SO SÁNH, HƠN KÉM

QUYỂN 52
Quyển này gồm hai chương: Quyến thuộc, So sánh hơn kém.
56. CHƯƠNG QUYẾN THUỘC

56.1. LỜI DẪN
Trộm nghĩ: quyến thuộc luôn hoán chuyển, nào mới cũ đổi thay, nào ở đi khó biết, nào tan họp tạm thời. Bởi do duyên thiện ác khác nhau mà có xuống lên đôi đường. Thiện thì như Nan-đà ném vinh hoa, dục lạc mà vào chính đạo; La-vân bỏ vương vị quyền cao để đoạn kết triền; như trong rừng chiên-đàn, thì cây chiên-đàn mọc cùng khắp, tùy căn cơ mà độ thoát, đó chính là chỗ kì diệu của đấng Điều Ngự. Còn về ác thì như Điều-đạt phá hòa họp tăng, như A-xà-thế giết phụ hoàng, trong tâm luôn nghĩ đến điều ác, luôn kết oán thù. Như vậy đã đồng rừng gai gốc, cũng giống như độc xà. Đường thiện ác đã phân lối họa phúc hẳn cũng đã rõ.
56.2. THƯƠNG YÊU, LUYẾN MỘ
Kinh Tu-ma-đề trưởng giả ghi: “Khi Đức Phật còn tại thế, tại nước Xá-vệ có một vị trưởng giả tên là Tu-ma-đề. Một ngày kia, chẳng may ông ta qua đời, cha mẹ, thân tộc và những người quen biết đều thương tiếc khóc lóc, kêu gào đau đớn, đến nỗi ngất xỉu, té ngã trên đất. Có người kêu gào cha mẹ anh em; có người réo gọi chồng con v.v…, trong nhà toàn những âm thanh gào khóc như thế. Lại có người bôi bùn đất lên thân, có người dùng dao tự cắt tóc …, đau đớn, thống khổ như bị tên độc bắn trúng tim mình. Có người trùm vạt áo lên đầu khóc lóc, giống như rừng cây bị xác xơ sau một cơn bão dữ. Lại có người giẫy giụa trên đất như cá mắc cạn, như cây bị chặt đổ nằm ngổn ngang; tất cả dồn những việc đau đớn như thế vào thân. Đức Thế Tôn biết rõ mọi việc, nhưng vẫn cứ hỏi tôn giả A-nan:
– Những người kia vì sao mà gào khóc bi ai như thế?
Tôn giả A-nan trình bày rõ sự việc, rồi bạch:
– Cúi xin đức Thế Tôn rủ lòng thương xót đến nơi ấy hóa độ mọi người! Các đức Thế Tôn không bao giờ giảng nói khi không có lời cầu thỉnh, nay con vì họ mà cầu thỉnh Ngài. Vì lòng đại bi, cúi xin Thế Tôn đến độ gia đình ấy!
Như Lai nhận lời cầu thỉnh của tôn giả A-nan, đến gia đình nọ. Lúc đó, mọi người từ xa trông thấy đức Thế Tôn, tất cả đều gạt lệ, lau mặt, ra trước nhà cung đón. Khi đến gần, họ liền đỉnh lễ chân Ngài, đau xót, nghẹn ngào nói không nên lời, lòng muốn than lớn, nhưng vì kính nể Như Lai nên họ đứng im, không dám thở. Bấy giờ Đức Phật bảo cha mẹ của trưởng giả:
– Sao các người cứ chấp vào thân giả tạm này -mà khóc lóc sầu não mãi như thế?
Mọi người đều đồng thanh bạch với Đức Phật:
– Bạch Thế Tôn! Khắp thành Xá-vệ chỉ có người này thông minh, xinh đẹp tài giỏi, tuổi vừa tráng niên, người trong thành không ai sánh bàng. Anh ta lại có nhiều tiền của, kho tàng, xe ngựa, y phục, nô tì v.v… tất cả đều không thiếu một thứ gì. Vậy mà bỗng nhiên lìa đời, khiến chúng con vô cùng thương tiếc, không thể tự kiềm chế được! Kính lạy đức Thế Tôn! Xin Ngài thương xót, dùng phương tiện thuyết pháp, khiến cho chúng con vượt qua nỗi đau này, để từ nay về sau chúng con không còn chịu những nỗi thống khổ như thế này nữa!
Đức Phật bảo cha mẹ, quyến thuộc của trưởng giả và mọi người:
– Các vị đã từng thấy người nào có sinh mà không có già, bệnh và chết không?
– Chưa từng thấy! Bạch Thế Tôn! Mọi người thưa.
Đức Phật lại dạy tiếp:
– Các vị muốn lìa bỏ những nỗi sầu bi khổ não của sinh, già, bệnh, chết, thì các vị chẳng nên nghĩ đến ân ái trói buộc. Tâm luôn chính kiến mà quy y Tam bảo. Vì sao? Bởi vì trong thế gian không ai hơn Phật, chỉ có Phật mới khéo dẫn dắt kẻ ngu si mê muội. Giáo pháp Phật dạy chính là thuốc hay! Đức Thế Tôn lại nói kệ:
Chúng sinh trong mười phương
Hễ sinh thì phải chết
Đường sinh tử đến đi
Giáo pháp mới diệt được.
Tất cả trong mười phương
Không ai cứu sự chết
Chỉ Phật mới đoạn trừ
Cho nên qui y Ngài.
Nếu người tâm bất thiện
Thích tạo mười nghiệp ác
Trong tâm luôn kiêu mạn
Lòng bất kính Tam bảo
Lại không giữ tịnh giới
Buông lung, không tinh tấn
Người phạm những lỗi ấy
Đều được cho là chết.
Vô thường chấp là thường
Bất tịnh chấp là tịnh
Thật khổ cho là vui
Vô ngã chấp là ngã,
Chúng sinh đắm sinh tử
Chấp nặng các tà kiến
Trải nghìn vạn ức kiếp
Chẳng biết gốc tử sinh.
Nếu những ai hiểu được
Đại pháp chân thật này
Biết rõ ái vô thường
Là cội gốc khổ lớn
Nếu thấy ái cầu trược
Đoạn trừ gốc ba độc
Mới có thế thành tựu
Đại pháp vô thượng này.
Nghe Đức Phật thuyết pháp, thân thuộc của trưởng giả kia, không những hết buồn khổ mà còn chứng được đạo quả.
Kinh Pháp cú dụ ghi: “Thuở xưa, có một vị Bà-la-môn xuất gia từ thuở nhỏ, nhưng mãi đến năm sáu mươi tuổi vẫn chưa đắc đạo. Theo pháp Bà-la-môn, đến tuổi này mà chưa đắc đạo thì phải lấy vợ, tạo dựng sự nghiệp. Sau khi hoàn tục, ông lập gia đình và có một đứa con trai xinh đẹp, rất đáng yêu. Đứa bé này mới bảy tuổi mà rất thông minh, học giỏi, biện luận lưu loát hơn người. Một hôm, cậu con trai này bỗng nhiên bị bạo bệnh mà qua đời. Bà-la-môn đau buồn khôn xiết, cứ ôm xác con than khóc đến chết đi sống lại. Thân tộc thấy thế tìm đủ lời khuyên bảo an ủi, giành lấy xác đứa bé tẩm liệm rồi chôn ngoài thành.
Bà-la-môn tự nghĩ: ‘Ta than khóc mãi đâu có ích lợi gì, chi bằng hãy đến chỗ vua Diêm-la đòi mạng con mình lại’. Nghĩ xong, bà-la-môn tắm gội sạch sẽ, trai giới rồi chuẩn bị hành lý và hoa hương, rời nhà ra đi. Đi đến đâu, ông cũng hỏi: ‘Vua Diêm-la hiện đang ở chỗ nào?’. Cứ như thế, dần dà ông đi suốt mấy nghìn dặm. Một hôm, ông vào trong núi sâu, gặp và hỏi các bà-la-môn đác đạo câu ấy. Họ nói:
– Ông hỏi chỗ ở vua Diêm-la để làm gì?
– Tôi có một đứa con trai thông minh, tài giỏi hơn người, nó đã qua đời cách đây mấy ngày. Tôi đau đớn, khổ sở không nguôi, nên định tìm đến chỗ vua Diêm-la xin lại mạng sống của nó để cậy nhờ lúc tuổi già sức yếu.
Các vị bà-la-môn thương ông lão ngu si, liền bảo:
– Chỗ ở của vua Diêm-la, con người đâu thể đến được. Nhưng chúng tôi sẽ chỉ cho ông. Từ đây đi về hướng tây hơn bốn trăm dặm có một vùng đồng bằng rộng lớn, nơi đó có một tòa thành, là chỗ dừng chân của các vị thần khi đi tuần sát trong thế gian. Vào ngày mùng tám mỗi tháng, vua Diêm-la đi tuần sát, chắc chắn sẽ đi qua thành này. Đúng vào ngày ấy, ông trì trai giới đến đó sẽ gặp. Bà-la-môn rất vui

About namcuulong

Check Also

chon-ban

PUCL QUYỂN 51 – CHƯƠNG BẠN TỐT, BẠN XẤU, TRỌN BẠN

QUYỂN 51 Quyển này gồm ba chương: Bạn tốt, Bạn xấu, Chọn bạn. 53. CHƯƠNG ...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *