Home / Pháp Uyển Châu Lâm / PUCL - Tập 4 / PUCL QUYỂN 41 – CHƯƠNG CÚNG DƯỜNG, THỤ THỈNH

PUCL QUYỂN 41 – CHƯƠNG CÚNG DƯỜNG, THỤ THỈNH

Gọi là bậc trưởng lão,
Không hẳn vì tuổi tác,
Hình gầy, râu tóc bạc,
Mà phúc đức trống rỗng.
Không chấp quả tội phúc,
Tinh tiến tu Phạm hạnh,
Đã lìa tất cả pháp,
Gọi đó là trưởng lão.
Khi ấy, các sa-di lại suy nghĩ: ‘Chúng ta không nên mặc nhiên ngồi xem vị đàn việt này so lường tăng tốt xấu’. Các sa-di liền nói kệ:
Đối với sự khen chê,
Tâm chúng ta chỉ một,
Người ấy hủy Phật pháp,
Cần phải nên răn dạy.
Mau đến nhà người kia,
Nói pháp dạy bảo họ,
Chúng ta không độ được,
Đó là người bỏ đi.
Thế là các sa-di tự biến thành trưởng lão, râu tóc trắng như tuyết, lông mày phủ xuống mắt, da nhăn như sóng gợn, lưng còm như cây cung, chống gậy bước đi, toàn thân run rẩy, đi đứng không vững, giống như liễu trắng lung lay theo gió, thứ lớp thụ thỉnh. Đàn việt thấy như vậy, lòng rất vui vẻ, thỉnh vào nhà ngồi. Bỗng chốc sa-di biến lại trẻ trung, đàn việt sợ hãi nói:
Tướng già nua như thế,
Lại biến thành niên thiếu,
Như uống thuốc hoàn đồng,
Việc này là thế nào?
Các sa-di nóỉ:
– Ông chớ nghi sợ, chúng tôi đây chẳng phải hàng yêu quái phi nhân. Ông lượng định chúng tăng thật là đáng thương! Nên chúng tôi hóa hiện như vậy.
Ông nên biết rõ ràng không thể lượng định được thánh chúng. Các sa-di lại nói kệ:
Như vòi của con muỗi,
Có thể đo đáy biển,
Nhưng tất cả trời, người,
Không thể lường được tăng.
Tăng quí do công đức,
Còn không thể phân biệt,
Mà ông dùng tuổi tác,
Căn lường các Đại đức!
Lớn nhỏ do nơi trí,
Không ở nơi trẻ, già.
Có trí, siêng tinh tiến,
Tuy trẻ mà lại già,
Biếng nhác, không trí tuệ,
Tuy già mà lại trẻ.
Nay ông định lượng tăng, đó là tội rất lớn, không khác nào dùng một ngón tay mà đo đáy biển, chỉ làm cho người trí chê cười. Ông không nghe Phật dạy bốn việc tuy nhỏ mà không thể xem thường đó sao? Bốn việc là:
– Thái tử tuy nhỏ, sẽ làm quốc vương.
– Rắn con tuy nhỏ, mà độc làm chết người.
– Đốm lửa tuy nhỏ, có thể đốt cháy núi rừng.
– Sa-di tuy nhỏ, mà được thần thông của bậc thánh.
Đàn việt nghe việc ấy xong, thấy rõ sức thần thông của các sa-di, lòng vô cùng kinh hãi, toàn thân rúng động, chắp tay thưa ràng:
– Thưa các bậc thánh! Con hôm nay xin sám hối, con là kẻ phàm phu, tâm mang tội lỗi. Xin hỏi, có lòng tin thanh tịnh đối với Phật bảo và có lòng tin thanh tịnh đối với tăng bảo, phúc nào hơn?
Đáp:
– Chúng tôi vốn không thấy sự hơn kém giữa tăng và Phật. Vì sao? Vì có một lần khất thực tại thành Xá-bà-đề, Phật thường đến nhà bà-la-môn Bà-la-đỏa-thệ khất thực, bà-la-môn suy nghĩ: ‘Sao sa-môn này đến hoài, như ta mắc nợ ông vậy?’.
Khi ấy Phật nói kệ:
Thường thường mưa đúng thời,
Ngũ cốc luôn được mùa.
Thường thường tu nhân phúc,
Luôn luôn hưởng quả lành.
Vì thường thường thụ sinh,
Nên phải luôn thụ tử.
Nếu thành tựu thánh pháp,
Còn ai chịu tử sinh!
Bà-la-môn nghe Phật dạy như thế, biết bậc Đại Thánh đã rõ tâm mình, trong lòng hổ thẹn, nhận lấy bát của Phật đem vào nhà đặt đầy thức ăn ngon đem ra dâng cúng, Phật không nhận mà nói rằng:
– Vì nói kệ nên Ta mới được thức ăn này, Ta không nhận!
Bà-la-môn thưa:
– Vậy thức ăn này, nên dâng cho ai?
Phật dạy:
– Ta không thấy trời hay người nào có thể tiêu hóa được thức ăn này, ông hãy để ở chỗ đất ít cỏ hoặc trong nước không có vi trùng.
Theo lời Phật dạy, bà-la-môn đem thức ăn đặt vào trong nước không có trùng, nước liền sôi trào, khói lửa bốc lên, như bỏ thanh sắt cháy đỏ vào nước, bà-la-môn thấy như thế sợ hãi nói:
– Thật chưa từng có, thức ăn mà cũng có thần lực như vậy!
Ông liền vội trở lại đỉnh lễ sám hối dưới chân Phật, xin xuất gia thụ giới, tu hành, dần dần dứt sạch kiết sử, chứng được đạo quả A-la-hán.
Lại có bà Ma-ha Kiều-đàm-di cúng dường Phật một chiếc y báu màu vàng ròng, Phật biết chúng tăng có thể thụ nhận, nên bảo Kiều-đàm-di đem y ấy cúng cho chúng tăng”.
Vì thế nên biết, Phật bảo và tăng bảo phúc đức như nhau.
Nếu ai cung kính Phật,
Cũng phải cung kính tăng,
Không nên sinh phân biệt,
Vì đồng là bảo vậy
Kinh Pháp cú thí dụ ghi: “Thế Tôn nói kệ: Người phải luôn suy nghĩ,
Mỗi bữa tự tiết giảm,
Từ đó thụ dụng ít,
Thân gầy mà sống lâu
Kinh Tạp thí dụ ghi: “Xưa kia ở nước Xá-vệ có một nhà nghèo, cây nho trong sân có vài chùm trái gần chín. Ưu-bà-di dự định sẽ cúng dường cho đạo nhân. Nhưng trước đó, quốc vương đã thỉnh đạo nhân thụ thực một tháng. Ưu-bà-di nghèo kia thế lực không bằng vua, nên mong mỏi cả tháng mới gặp lại được đạo nhân, cô liền hái trái cúng dường và thưa:
– Tâm nguyện bố thí của con đã hơn một tháng rồi, nay mới được mãn nguyện.
Đạo nhân nói:
– Như vậy là đã bố thí được một tháng!
ưu-bà-di hỏi:
– Con chỉ cúng dường một chùm nho, sao ngài nói là đã cúng dường được một tháng?
Đạo nhân trả lời:
– Có tâm niệm cúng dường trong một tháng là đã cúng dường một tháng rồi!”.

About namcuulong

Check Also

PUCL QUYỂN 52 – CHƯƠNG QUYẾN THUỘC, SO SÁNH, HƠN KÉM

QUYỂN 52 Quyển này gồm hai chương: Quyến thuộc, So sánh hơn kém. 56. CHƯƠNG ...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *