Home / Pháp Uyển Châu Lâm / PUCL - Tập 3 / PUCL QUYỂN 38 – CHƯƠNG KÍNH PHÁP (tt)

PUCL QUYỂN 38 – CHƯƠNG KÍNH PHÁP (tt)

Xá-lợi ấy có hình dạng giống ngón tay út, ban đầu xương dài hai tấc, bên trong rỗng và thẳng, cạnh ngoài cũng vậy; từ dưới lên trên, từ trong ra ngoài đều sáng sạch, lồng ngón tay vào trong lỗ thì vừa khít. Khi tìm được xá-lợi rồi đội trên đầu để mọi người chiêm ngưỡng. Ngoài ra, ánh sáng còn biến hiện đủ các tướng, không theo một tiêu chuẩn nhất định.
Bấy giờ, tăng tục trong và ngoài kinh thành trong khoảng hai trăm dặm lũ lượt kéo đến tán dương công đức của Phật.
Khi ấy sư Tuệ Mãn trú chùa Từ Ân, kinh đô, vào trong tháp hành đạo. Bỗng sư nhìn thấy trên tảo tỉnh được điêu khắc tinh xảo có cặp mắt long lanh phát ra ánh sáng. Sư liền gọi mọi người đến xem thì ai nấy cũng nhìn thấy như vậy. Mọi người đều kinh sợ, không dám nhìn lâu.
Đến tháng ba niên hiệu Hiển Khánh thứ năm (660) đời Đường, vua hạ chiếu thỉnh xá-lợi đến Đông đô, đưa vào trong cung cúng dường.
Bấy giờ, ở Tây Vực cũng thỉnh xương đỉnh đầu của Phật đến kinh sư. Có người nhìn thấy xương cao năm tấc, rộng khoảng bốn tấc, màu vàng tía. Vua lại cho mời bảy vị tăng ở kinh đô Trường An đến Đông đô Lạc Dương, vào cung hành đạo.
Vua lại ban sắc thỉnh xá-lợi và xương đỉnh đầu cho mọi người chiêm bái và hành đạo. Có vị tăng nói: “Đây là chân thân của Phật, tăng chúng nên đội trên đầu mà cúng dường”. Qua một đêm rồi thỉnh vào cung.
Bấy giờ, hoàng hậu cúng dường tấm chăn và bức rèm, giá trị khoảng bằng một nghìn tấm lụa làm chi phí tạo hòm vàng, quách bạc để an trí xá-lợi. Hai vật ấy được chạm khắc vô cùng tinh xảo.
Đến niên hiệu Long Sóc thứ hai (662) đời Đường, xá-lợi được thỉnh về tháp cũ. Đến ngày mười lăm tháng hai, chư tăng các chùa ở kinh đô cùng với tăng ở chùa có tháp xá-lợi và quan nhân v.v… nhiều vô số kể cùng nhau thỉnh xá-lợi vào thạch thất và bít kín. Đợi ba mươi năm nữa thì tôi chẳng biết được. Mong rằng mai sau mở tháp, khi có hiện điềm lành, giúp ích cho nơi ấy”.
35.7.3. Đời Chu, tháp ở phía nam Kì Sơn, Kì châu: Bằng Huyền Tự người ở thôn Vương Trang, làng Hoa Dương, huyện Kì Sơn, Kì châu, bản tính thô bạo, không kính tin Tam bảo. Mẹ và anh của ông ta theo đoàn rước xá-lợi từ Đông đô về nơi an trí. Huyền Tự ngăn cản không cho, nhưng họ vẫn đến lễ bái xá-lợi rồi trở về nhà.
Huyền Tự nồi giận, nói:
Cái ấy có linh nghiệm gì mà đến lễ bái? Nếu xá-lợi có công đức thì tượng Phật trong nhà ta cũng có công đức!
Thế là ông liền đem tượng ra đốt để xem rốt cuộc có linh nghiệm gì không. Mẹ và anh của ông cố ngăn lại, nhưng không được. Khi tượng cháy hết một nửa, bỗng Huyền Tự ngã lăn ra đất chết giấc. Ba ngày sau ông mới sống lại và nói:
– Tôi thấy mình đến một nơi giống như địa ngục, có con chim lớn bay đến mổ mắt, ngậm lưỡi tôi lôi xuống hầm lửa lờn, lửa thiêu đốt rất khốn khổ, rồi cảm thấy thân thể bứt rứt khó chịu, đưa tay vuốt mặt thì lông mày và tóc liền rụng; nơi nơi đều tối tăm.
Những người thân đứng bên cạnh nhìn, họ đều biết tội đã ứng nghiệm. Mọi người nói:
– Ông tự tạo tội thì tự chịu, không ai có thể thay thế được!
Thần thức của Huyền Tự không giống như người, nên chỉ nói:
– Lửa đốt tâm tôi! Vì nghe lờì của đạo sĩ, nên các ngươi bảo mà tôi không tin, mắc tội hủy báng Phật, nay phải rước họa vào thân. Bị đuổi rượt chạy khắp đông tây, bị đánh đập, la hét kêu gào. Dù chỉ cúi đầu chừng trong khoảng khảy móng tay để sám hối xin tha mạng cũng không được. Vì từ sáng đến tối đều bị rượt đuổi, kêu gào không phút giây nào tạm dừng.
Đến ngày mười ba tháng hai, người thân thương xót thỉnh chúng tăng tụng kinh sám hối, xin tạo tượng Phật và đưa Huyền Tự đến tháp. Lúc đó, pháp sư Hạnh Kiên đang thuyết pháp cho mọi người nghe. Tì” kheo ni Bùi Thượng Cung v.v… cùng với mấy trăm nam nữ và hàng vạn người khác đều thấỵ Huyền Tự năm vóc sát đất ở trước tháp xá-lợi gào khóc, dập đầu chí thành sám hối tội không tin Tam bảo, tội phá hạnh thanh tịnh của tì-kheo ni, tội mắng chửi chúng tăng, trộm thức ăn, trái cây của chúng tăng. Sau khi sám hối rồi, ông ngủ mới được chút an ổn. Nhưng họa lớn chưa trừ, chưa đầy một năm sau ông qua đời.
Xương đỉnh đầu của Phật, nếu dùng trân bảo để đối thì giá trị bằng bốn nghìn tấm lụa. Nên vua y theo số ấy dùng tơ lụa mà đổi lấy. Xương đỉnh đầu hiện nay đang an trí trong tháp để cúng dường. Vậy chỉ có búi tóc và xương đỉnh đầu nhỏ, còn xương đỉnh đầu lớn chưa đến Trung Quốc.
35.7.4. Đời Tùy, tháp chùa Phúc Cảm, ích châu: Tháp Đại Thạch của chùa Phúc Cảm ở phía tây Quách Hạ, ích châu. Tương truyền quỷ thần vâng lệnh vua A-dục lấy những tảng đá lớn ở Tây sơn xây nền tháp và an trí xá-lợi trong ấy, nên gọi là tháp Đại Thạch.
Đời Tùy, Thục vương Tú trấn giữ Tĩnh Lạc nghe được việc đó, cho người đào xuống thì gặp toàn là đá, lần theo một khe hở thì đến một con suối, nhưng không biết nó bắt nguồn từ đâu. Sau đó, gió mưa ầm ầm kéo đến. Bấy giờ, có người đục lấy một miếng đá bên cạnh tháp đem ra ngoài. Đó là một loại ngọc đen, hỏi những người buôn báu vật, họ cho đây chính là ngọc đen thật, hiếm có ở đời. Đầu đời Tùy (581) luật sư Sân thấy dấu tích này, nên dựng một ngôi chùa bằng gỗ chín tầng, đến nay vẫn còn.
Khi ích châu gặp nạn hạn hán hay lũ lụt, đều đến tháp này cầu nguyện thì liền cảm ứng. Vì có những cảm ứng, nên gọi là chùa Phúc Cảm.
Gần đây có người trộm cái linh, vừa mang xuống tầng ba thì bị một vị thần chặn lại, nhấc cây trụ ngắn đè lên bắp đùi tên trộm. Tên trộm bị đè nên kêu la, tăng chúng trong chùa nghe tiếng la chạy đến nhấc cây trụ lên tên trộm mới thoát được.
Đốn niên hiệu Vĩnh Huy thứ nhất (650) đời Đường, cố Vương Nhan Tử là một tên cướp khét tiếng, ban đêm leo lên tướng luân lấy lò hương Bác Sơn, khi đem xuống đến tầng cuối cùng thì bị hai cây cột kẹp hắn lại. Tên trộm tìm cách thoát thân nhưng không được, ngược lại hai cây cột càng lúc càng kẹp chặt hơn. Trong lúc nguy khốn, hắn thấy một vị tăng người Thiên Trúc đến bảo: “Ngươi hãy kêu to ‘cướp’, nếu không la to sẽ bị chết”. Tên cướp liền la lớn mấy tiếng. Khi ấy, tăng chúng trong chùa nghe tiếng la, đến cứu giúp, tên trộm mới thoát ra được.
Đến niên hiệu Trinh Quán thứ nhất (627) đời Đường, mặt đất chấn động, tháp này bị lắc mạnh, sắp ngã đổ. Khi ấy, vô số người ở Quách Hạ kéo đến tháp. Bỗng họ thấy bốn vị thần thân hình to lớn như ngôi tháp, mỗi vị một mặt tựa lưng vào tháp. Tuy ngôi tháp cũng bị lắc lư nghiêng ngả, nhưng không đổ. Chứng kiến điềm lành đó, tăng tục đều cho là việc chưa từng có.
Cái lộ bàn trên đỉnh tháp nhỏ và thấp, không tương xứng với ngôi tháp. Có một người rất giàu, xưa nay tiêu xài phung phí, nay chứng kiến điềm linh dị ấy, nên bỏ ra ba trăm lượng vàng cùng với những tín sĩ khác làm lại cái lộ bàn. Lộ bàn làm xong, khi tháo khuôn đên phần bát úp, thì hương thơm từ trong đó phun ra như mây bay cuồn cuộn, lan tỏa khắp thành, bảy ngày sau mới dứt.
35.7.5. Đời Tùy, tháp ở huyện Tấn Nguyên, ích châu: Tháp cách ích châu về phía tây nam hơn môt trăm dặm, nay là chùa Đẳng Tuyền, xưa gọi là chùa Đại Thạch. Nguyên nhân có tháp này, về cơ bản cũng giống tháp trước, nhưng hình dáng khác với những tháp cổ khác. Há chẳng phải được quỷ thần, mọi người của vùng ấy ưa thích lắm sao? Ba tháp ở đất Thục đều là tháp đá, còn với những tháp khác thì không định chắc.
Tháp ở huyện Lạc cách ích châu về phía bác một trăm dặm. Hiện tháp nằm trong khuôn viên chùa Bảo Hưng, Quách Hạ, phía bắc thành huyện. Tháp ấy xưa có tên là Đại Thạch, nền móng giống những tháp vừa kể trên.
Đầu đời Tùy có sư Đàm-ma-quật-xoa, người Thiên Trúc đến Đông Hạ đỉnh lễ tháp A-dục vương. Nhân đó đến lễ bái ba tháp ở đất Thục, sư đến chỗ tháp Đại Thạch, huyện Lạc. Sau khi đỉnh lễ tháp xong, sư định đến Thành Đô, đêm hôm đó, sư nghỉ lại trạm Lưỡng Nữ. Đến gần sáng sư nghe chung quanh như có tiếng chân đi.
Sư hỏi:
– Ai đó? Dọa tôi sao?
Trên hư không có tiếng nói:
2 Có mười hai vị thần vương từ Thiên Trúc đến đây để bảo vệ pháp sư. Sáng mai ngài sẽ thấy tháp ở Thành Đô. Nay chúng tôi sắp về Thiên Trúc, nên đến từ biệt pháp sư.
Sư lại hỏi:
– Đã hộ tống tôi một đoạn đường xa, sao không hiện hình?

About namcuulong

Check Also

PUCL QUYỂN 36 – TREO TRÀNG PHAN, HƯƠNG HOA, TÁN TỤNG

QUYỂN 36 Quyển này gồm hai chương: Treo tràng phan, Hoa hương, Tán tụng. 32. ...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *