Home / Pháp Uyển Châu Lâm / PUCL - Tập 3 / PUCL QUYỂN 35 – CHƯƠNG PHÁP PHỤC, NHIÊN ĐĂNG

PUCL QUYỂN 35 – CHƯƠNG PHÁP PHỤC, NHIÊN ĐĂNG

– Sau khi Ta diệt độ một nghìn một trăm năm, có nhiều tì-kheo phi pháp hủy hoại chính pháp của Ta và có vua bạo ác giết hại tì-kheo, thiêu đốt kinh tượng.
Như Lai nói xong, liền từ chỗ ngồi đứng dậy cởi tăng-già-lê, xếp lại và đặt lên đầu.
Đức Phật lại bảo:
– Tăng-già-lê mà Ta đang đắp đây, chư Phật trong quá khứ, cho đến vị lai cũng nhờ đắp y này mà được giải thoát. Vào thời mạt pháp, có ác tì-kheo không thụ trì ba y, cũng không trì giới và xem thường pháp y, nên khiến cho chính pháp mau diệt. Nay Ta cho các ông ba nghìn đại y, các ông phải giữ gìn chớ để hư mât. Các ông nên dùng vải thô để may tăng-già-lê, không được dùng tơ lụa, vải mịn. Có như vậy mới khiến cho các tì-kheo đời mạt pháp không ưa thích y phục đẹp.
Khi Thế Tôn nói lời này, mặt đất chấn động sáu cách, trời người khen ngợi và hoan hỉ.
Thế Tôn dạy giao các đại y này cho bốn vị thiên vương và sứ giả của tám bộ chúng, rồi lệnh tám bộ quỉ thần giữ gìn y này, không để hư mất, đợi đến khi Phật Di-lặc ra đời thì trao lại. Đức Phật lại bảo Phạm thiên, Đế Thích cứ vào sáu ngày trai và ba tháng trường trai trong năm, thì nên lau dọn thiên cung, đưa tăng-già-lê đến đó cúng dường. Tăng-già-lê được an trí trong hộp bảy báu. Dùng nước hương tổng hợp Ngưu Đầu chiên-đàn, trầm thủy, bột hương đã nấu mà giặt tăng-già-lê. Sau khi phơi khô, đặt bột hương vào hộp bảy báu xông ướp tăng-già-lê, giúp đại y lâu hư. Sáu ngày trai hay bảy ngày trường trai là phép tắc của một tháng. Sau khi qua những ngày trai và tháng trường trai này, thì trao lại cho tứ thiên vương cất giữ. Đây là chỗ an trí tháp y.
Thế Tôn bảo tôn giả A-nan:
– Ông đến đỉnh núi Tu-di đánh chuông triệu tập tất cả tì-kheo khắp bốn phương nhóm họp tại giới đàn.
Tổng cộng có tám trăm vạn vị đã chứng quả A-la-hán cởi y bảy điều dâng lên đức Thê Tôn. Như Lai nhận lấy, đặt len chiếc chỏ đồng. Kế đó Đức Phật cởi y bảy điều của Ngài đặt lên trên những chiêc y đó. Ngài nói với đại chúng, trời người, long thần v.v…:
– Từ vô lượng kiếp đến nay, Ta xả bỏ đầu, mắt, tủy, não, tiền tài bảo vật trong ngoài, mới được y giải thoát này, chứng quả Vô thượng bồ-đề, giáo hóa chúng sinh. Sau khi Ta nhập niết-bàn, các ác tì-kheo không tin giáo pháp của Ta, không thụ trì giới cấm, không giữ y giải thoát, không có uy đức, phá hoại chính pháp. Các ác tì-kheo ni không nghe theo lời dạy của Ta, ở trong đạo tràng Kim Cang làm hạnh bất tịnh, giống như ở trong nhà chứa, không thực hành bát kính pháp, khinh mạn tì-kheo, làm cho chính pháp của Ta mau diệt, khiến chúng trời người ngày càng ít đi, những kẻ ác đầy dẫy. Nay Ta cùng ông phát bốn hoằng thệ nguyện, thương tưởng những ác tì-kheo, tì-kheo ni đời sau mà giữ gìn y này, chớ để hư mất, đồng thời an trí trong tháp để hộ trì Phật pháp.
Lúc Đức Phật nói như vậy, mặt đất chấn động sáu cách, trời người, long thần bi thương, khen ngợi vui mừng, tiếng vang cả đại thiên.
Khi Đức Phật mới thành đạo, độ năm anh em Kiều-trần-như, đến giữa năm thứ bảy, các đệ tử thanh văn dần dần đông thêm. Trong đó có tì-kheo Chân-đà-la, người ở nước Cù-đà-la, phía bậc châu Diêm-phù-đề. Tì-kheo này lúc còn ở đời vốn làm nghề buôn bán, một hôm đến Trung Thiên Trục, ông gặp Phật và xin xuất gia. Phật dùng pháp Thiện lái đắc để độ. Nhưng nước kia không có vải thô và vải dệt bằng lông thú, người nước này toàn dùng da trâu loang lổ để may áo quần. Tì-kheo Chân-đà-la vào thành Vương Xá, thấy một người choàng tấm da trâu, liền xin may ca-sa. Người kia chê cười, các tì-kheo thấy vậy, bạch Phật. Phật quở trách tì-kheo Chân-đà-la.
Phật bảo đại chúng:
– Cõi Diêm-phù-đề này và các đại thiên thế giới khác, như nước Cù-đà-la, có hai mươi vạn nước dùng da thú làm ca-sa. Ta sợ sau khi Ta nhập niết-bàn, nhiều ác tì-kheo tự tay giết hại sinh mạng lấy da may y.
Đức Phật bảo tôn giả Mục-kiền-liên:
– Ông đến chỗ phụ vương Ta thưa: ‘Khi còn nhỏ, Ta thay bốn cái răng cửa, đã gửi cho phụ vương và dặn giữ giúp Ta. Nay cần lưu lại đời sau để trần giữ chính pháp của Ta’.
Tôn giả Mục-kiền-liên theo lời dạy của Đức Phật đến lấy mang về trao cho Thế Tôn. Phật bảo các Đức Phật đã đến và các Phật phân thân, mỗi vị cúng dường một cái răng và một tháp Kim cang. Phật lại bảo các quỉ thần, long vương, trong khoảng khảy móng tay, tạo một tháp Kim cang để đựng bốn cái răng. Phật cũng bảo các Đức Phật đến từ mười phương, các Đức Phật phân thân cúng dường tháp răng. Phật lại bảo long vương Sa-kiệt mang xuống biển cúng dường.
Phật lại bảo Văn-thù-sư-lợi và Quán Âm đại sĩ:
– Đợi sau khi Ta diệt độ, các ông dùng thần lực phân thân lấy tháp răng của Ta, mang đến để trong tăng-già-lam của một nước kia. Lúc ấy bảo tháp sẽ phỏng ánh sáng, trong ánh sáng xuất hiện các thứ vải trắng; các ông giả làm thương buôn đên nước kia dùng vải trắng đó trao đổi, hoặc cho họ may pháp y. Các ông biến làm tì-kheo Tam Tạng dạy các tì-kheo nước kia đừng mặc y da và nói nếu tì-kheo nào theo lời dạy của Phật, siêng năng thụ trì thì chư thiên mang y và thức ăn đến.

Sau khi Ta diệt độ một nghìn bốn trăm năm, cõi Diêm-phù-đề của Ta và đại thiên thế giới, có nhiều ác tì-kheo không tu thiền, giữ giới, họ tạo chùa tháp khắp thiên hạ. Mặc dù trong nước có nhiều tơ lụa và mọi người không mặc áo da, nhưng tì-kheo đó thích giết hại chúng sinh lấy da màu loang lỗ để may y. Đến đời ác kia, các ông phải vận thần lực làm chấn động đại thiên, khiến tháp phát ra ánh sáng chiếu đến những người ác kia, để họ biết ăn năn, sám hối lỗi lầm, không làm các việc ác nữa”.
31. CHƯƠNG ĐỐT ĐÈN
31.1. LỜI DẪN
Mặt trời lên thì màn đêm khép lại, mặt trăng mọc thì bóng tối liền tan. Trí tuệ diệt trừ phiền não như ánh đèn xua tan bóng tối. Vì thế, bởi cung kính Đức Phật Tu-di Đăng Vương, nên thành tựu tôn hiệu A-di-đà, dốc sức thắp sáng liên tục, nên có hiệu là Định Quang. Chỉ một nhân duyên nhỏ dùng cỏ tranh chiếu soi mà được quả báo thân tỏa sáng; một mảy công đức thí đuốc lại được quả báo nhãn căn thanh tịnh. Huống gì là bậc vận đại trí này, chiếu ánh sáng tối thắng kia?
Vì thế, ngày vua A-dục sắp thăng hà, sai người tạo tám vạn bốn nghìn ngọn đèn chiếu sáng tám vạn bốn nghìn ngôi tháp. Đèn chế tạo vô cùng tinh xảo, hình dáng cũng rất xinh đẹp. Thật là tên thì ứng với Pháp thân, sự thì lay động chân cảnh. Chớp nháy lung linh, đèn hoa rực rỡ, ảnh tượng rọi vào nước biếc, ánh sáng phủ trùm cây xanh. Tia sáng giao thoa như ráng sớm khắc hoa trên hư không, rực rỡ chiếu soi như những vì sao thêu dệt trên nền trời. Đi vào tiệm vàng thì quên đi đêm tối, bước lên thềm ngọc mà ngỡ như ban mai. Vì thế nên nói, phúc vô tận thường chiếu, điềm sáng rực luôn soi vậy.
31.2. DẪN CHỨNG
Kinh Bồ-tát bản hạnh ghi: “Đức Phật dạy:

About namcuulong

Check Also

PUCL QUYỂN 37 – CHƯƠNG KÍNH PHÁP

QUYỂN 37 Quyển này có một chương Kính tháp. 35. CHƯƠNG KÍNH THÁP 35.1. LỜI ...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *