Home / Pháp Uyển Châu Lâm / PUCL - Tập 3 / PUCL QUYỂN 35 – CHƯƠNG PHÁP PHỤC, NHIÊN ĐĂNG

PUCL QUYỂN 35 – CHƯƠNG PHÁP PHỤC, NHIÊN ĐĂNG

bằng vàng bạc, bảy báu cao trăm thước, tượng nhỏ cao sáu trượng. Tổng cộng có một trăm ba mươi vạn tượng, còn những tượng nhỏ khác nhiều không thể tính kể. Những kinh tượng này đều do các nghệ nhân ở trời Đao-lợi tạo. Vì thế, những tháp, y này phải mang đến đặt tại núi kia. Đến sau đời tượng pháp một nghìn bảy trăm năm, ở cõỉ Diêm-phù-đề của Ta và bốn châu thiên hạ có rất nhiều ác tì-kheo xây dựng già-lam, nhưng không tu thiền định, không đọc tụng kinh và không biết chữ nghĩa. Giả sử có biết thì trong một nghìn người chỉ có một hai người. Vào đời ác kia, Ta sai bồ-tát Văn-thù-sư-lợi mang hộp tháp y đi khắp các nước giáo hóa nhân dân, khuyến khích họ tạo tháp, y, Đồng thời, bồ-tát cũng dùng thần lực biến hiện khắp đại thiên, làm cho những ác tì-kheo kia bỏ ác làm lành, học tập, đọc tụng tam tạng, khiến chính pháp trụ lâu dài ở thế gian. Bồ-tát Văn-thù-sư-lợi làm vậy xong, đem tháp trở về an trí tại chỗ cũ. Đến lúc Phật Di-lặc hạ sinh, Ta lại bảo bồ-tát Văn-thù-sư-lợi đem hộp tháp y đến trao cho Phật Di-lặc, đó là nơi an trí. Vì thế Ta phó chúc cho ông.
Như Lai thành đạo được hai mươi mốt năm, một hôm Phật bảo tôn giả Mục-kiền-liên:
– Ông đến tinh xá Kì-hoàn, phía bắc giới đàn đánh chuông triệu tập thập phương tăng như bồ-tát Phổ Hiền, Quan Âm v.v… và nhóm họp trăm ức hóa thân của Ta ngồi đài lớn đến giới đàn.
Khi tôn giả Mục-kiền-liên đã triệu tập thập phương tăng và hóa thân của Phật Thích-ca xong, Đức Phật bảo bồ-tát Phổ Hiền:
– Ông đến ao Di Hầu, chỗ Ta thường kinh hành, lấy tháp châu nhỏ đặt tại góc tấm y tăng-già-lê rách mang về đây!
Bồ-tát Phổ Hiền liền đến ao Di Hầu lấy tháp mang về. Thế Tôn nhận được tháp, nói với đại chúng:
– Thuở xưa, khi Ta vượt hoàng cung, vừa lên lầu thành, vị thần giữ thành bảo: ‘Ta làm thần của thành này đến nay đã mười ba kiếp, thấy chư Phật thời quá khứ đều vượt thành học đạo, xé lưới ân ái, giết giặc phiền não, thành đạo Vô thượng, độ thoát chúng sinh; nay ngài cũng vậy, chớ nên lui sụt. Đức Phật Ca-diếp quá khứ đã trao cho tôi cái tháp châu nhỏ và dặn đợi khi Tất-đạt-đa vượt thành thì trao lại. Đây là tháp chứa bốn chiếc răng của Phật Câu-lưu-tôn, truyền trao đến Phật Lâu-chí’. Thái tử nhận và đỉnh lễ xong, tháp liền phóng ánh sáng rực rỡ, cửa tự mở ra, bên trong thấy bốn chiếc răng và di chúc của Phật. Lại có tám vạn đài lớn bằng vàng bạc đều chứa đầy kinh luật. Có một đài lớn bằng ma-ni, trên đài có hương đèn cúng dường. Quanh đài có khắc các dòng chữ bạc bảo Phật Thích-ca văn:
– Sau khi thành đạo, ông phải lấy một cái răng ấn vào lòng bàn chân thì dưới chân sẽ hiện ra tướng bánh xe nghìn căm. Kế đến dùng một răng khác ấn vào lòng bàn tay thì sẽ có chữ Vạn hiện ra. Dùng một cái răng nữa ấn lên ngực thì sẽ có. đức tướng hiện ra; dùng cái răng còn lại ấn trên đầu thì sẽ . có vòng ánh sáng tròn lớn hiện ra.
Sau khi thành đạo, Ta lần lượt ấn bốn dấu này, cứ mỗi dấu ấn ấn xuống thì hiện mỗi tướng khác nhau, giống như nói ở trên. Ấn xong thì đặt vào tháp, cửa tháp tự nhiên đóng và thấy dưới nền tháp có ghi là nên đặt tháp tại góc ca-sa.
Từ khi thành đạo đến nay, Ta thường đặt ca-sa trên vai trái. Trên đó còn ghi các hóa thân Phật và chúng trời người, mỗi mỗi cúng một tháp châu, để giữ gìn chính pháp cho đến đời vị lai. Chư Phật theo lời cúng dường, rồi giao lại cho bồ-tát Phổ Hiền giữ gìn, đợi khi Như Lai nhập niết-bàn, mang đến tinh xá Kì-hoàn an trí ở phía bắc giới đàn. Đến khi trà-tì Đức Phật xong, bảo bồ-tát Phổ Hiền giữ gìn trong vòng hai mươi năm, sau đó giao cho bồ-tát Văn-thù mở tháp lấy bốn con dấu ngà này. Đến cuối thời chính pháp, đem bốn cái dấu này truyền vào các nước ở cõi Diêm-phù-đề để bảo vệ Phật pháp. Đến một nghìn một trăm năm sau, đem bốn cái răng này ấn vào hình tượng trong trăm ức thế giới, khiến tất cả đều phát ánh sáng làm cho mọi người sinh tâm hi hữu. Sau đó truyền bá đến bốn châu, sáu từng trời cõi Dục v.v… để làm lợi ích. Cuối cùng bồ-tát Văn-thù trao lại cho Đức Phật Di-lặc.
Thế Tôn lại bảo đại chúng:
– Lúc mới thành đạo, Ta định xuống sông tắm, thì thần sông hiện ra, trên tay cầm tháp báu này, trong tháp có hộp bằng vàng ròng đựng một cái an-đà-hội, một ni-sư-đàn, một túi đựng bát và bốn chiếc răng của Phật Ca-diếp. Thần sông nói:
– Phật Ca-diếp gửi tôi, nhờ trao lại cho Thế Tôn. Thế Tôn đã tắm xong, xin Ngài đắp an-đà-hội này!
Ta nhận lấy và đắp vào thì mặt đất chấn động sáu cách và bốn góc an-đà-hội phóng quang chiếu sáng đến nghìn trăm ức cõi. Phạm Thiên ở mười phương theo ánh sáng tìm đến chỗ Ta thưa:
– Y năm điều bằng vải trắng này giống như y của Phật Câu-lưu-tôn. Phật Câu-lưu-tôn nhập niết-bàn, lần lượt truyền lại, cho đến Phật Lâu-chí. Sau khi Đức Phật Thích-ca nhập niết-bàn, đem y ấy trao lại cho long vương Ba-kiệt, bảo may tám vạn chiếc giống như pháp y này và xây tháp cúng dường để giữ gìn giáo pháp. Nhưng chiếc an-đà-hội này ở bốn góc và đầu các điều có ghi chữ Vạn; y này được may vào đầu kiếp Hiền. Tháp báu chỉ khoảng năm tấc, nhưng khi Thế Tôn mở ra, thấy trong tháp có khoảng tám vạn lầu các bằng trân châu, chứa đựng giáo pháp của Phật Câu-lưu-tồn. Lại có ba tì-kheo đệ tử của Đức Phật kia đang ngồi nhập định.
Đức Phật bảo bồ-tát Văn-thù:
– Ông lấy pháp loa của Ta đến chỗ của ba tì-kheo kia thổi khúc nhạc Phật xuất hiện ở đời.
Bồ-tát Văn-thù theo lời Đức Phật dạy, đem ốc pháp đến thổi thi những tì-kheo liền xuất định và hỏi bồ-tát Văn-thù-sư-lợi:
– Nay có Đức Phật nào ra đời?
Bồ-tát Văn-thù đáp:
– Đức Phật Thích-ca, vị Phật thứ tư trong kiếp Hiền ra đời.
Ba tì-kheo kia nghe bồ-tát Văn-thù nói thế, liền đến đỉnh lễ Phật, rồi đứng qua một bên và thưa:
– Khi Phật Câu-lưu-tôn nhập niết-bàn có gửi an-đà-hội, ni-sư-đàn, túi đựng bát cho chúng con và dặn ở trong tháp này cho đến khi gặp Phật Lâu-chí mới được nhập niết-bàn. Phật Ca-diếp lại gửi cho chúng con bốn cái răng. Phật Mâu-ni cho chúng con một ít móng tay và tóc, tất cả đều an trí trong tháp này. Sau khi đức Thế Tôn nhập niết-bàn, chúng con từ trong tháp xuất hiện ở cõi Diêm-phù-đề này cho đến đại thiên thế giới; nơi nơi đều dựng tháp y để giữ gìn giáo pháp.
Sau khi đức Như Lai thành đạo, Ngài lần lượt độ anh em tôn giả Ca-diếp, vì thế chúng đệ tử của Phật ngày một đông. Bấy giờ, Phật triệu tập hai bộ chúng bên hồ nước ở vườn Trúc tại Ca-lan-đà, rồi bảo họ cởi tăng-già-lê, trải ni-sư-đàn. Khi các tì-kheo ngồi trên ni-sư-đàn xong, Phật bảo xếp tăng-già-lê đặt lên đầu. Thế Tôn hỏi các tì-kheo:
– Các ông hiểu ý Ta không?
Các tì-kheo đáp:
– Bạch Thế Tôn! Chúng con không hiểu!
Đức Phật nói:

About namcuulong

Check Also

PUCL QUYỂN 37 – CHƯƠNG KÍNH PHÁP

QUYỂN 37 Quyển này có một chương Kính tháp. 35. CHƯƠNG KÍNH THÁP 35.1. LỜI ...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *