Home / Pháp Uyển Châu Lâm / PUCL - Tập 3 / PUCL QUYỂN 35 – CHƯƠNG PHÁP PHỤC, NHIÊN ĐĂNG

PUCL QUYỂN 35 – CHƯƠNG PHÁP PHỤC, NHIÊN ĐĂNG

Đến tháng giêng, niên hiệu Thái Thỉ thứ ba (467), Pháp Tông bệnh nặng. Bấy giờ, có tì-kheo Đạo Mãnh theo huyện lệnh Tuyền Lăng là Hứa Tĩnh Tuệ người Cao Dương đến ở huyện. Huyện tức là trung tâm quận này. Đạo Mãnh đến thăm bệnh Pháp Tông, khi vào chùa được vài bước thì gặp một sa-môn mặc y phục vải hoa đào, quấn khăn nhỏ màu vàng vừa đi vừa mắng:
– Tiểu tử Pháp Tông cãi lời ta, không xây tăng phòng, phí phạm tài vật!
Vị ấy quay lại nhìn thấy Đạo Mãnh, có vẻ như sợ hãi, hổ thẹn và lấy khăn choàng trùm đầu vào phòng Pháp Tông. Đạo Mãnh thường lui tới ngôi chùa này, nhưng chưa từng thấy vị sa-môn ây. Đạo Mãnh không muốn xúc phạm đến vị sa-môn ấỵ, ông đến nói với đạo nhân Pháp Siêu. Pháp Siêu nghi ngờ Đạo Mãnh bày trò nói dối, nên hỏi hình dáng, giọng nói của vị sa-môn ấy. Sau khi nghe Đạo Mãnh trình bày xong, Pháp Siêu nói:
* Vị sa-môn ấy là thầy của Pháp Tông, thị tịch cách đây vài năm.
Hai người cảm thương Tăng Diệu. Đêm hôm đó, Tăng Diệu lại hiện về bảo gọi Pháp Tông đến gấp. Pháp Tông đến, Tăng Diệu rầy la rất nghiêm và nhắc lại việc xây dựng tăng phòng. Pháp Tông nghe âm thanh, khí khái của Tăng Diệu giống như lúc còn sống, nên cúi đầu đỉnh lễ tạ xong và hỏi:
– Nay hòa thượng sinh về chốn nào? Thiện, ác ra sao?
Tăng Diệu nói:
– Nơi sinh về cũng tạm được, nhưng phải chịu chút tội, hơn hai năm nữa mới thoát khỏi. Nay ta có một việc oan ức nhỏ muốn biện bạch với sở ti, nhưng vì không có ca-sa, không thể đi được, ông cố thể may gấp cho ta chiếc ca-sa.
Pháp Tông nói:
– Ca-sa thì may được, nhưng làm sao hòa thượng nhận được?
Tăng Diệu nói:
– Ngươi thiết trai thỉnh tăng và cúng dường ca-sa thì ta sẽ nhận được.
Pháp Tông nghe theo lời dặn, thiết trai và dâng y cúng dường chúng tăng. Đạo Mãnh cũng đến dự trai hội. Ông thấy Tăng Diệu đứng dựa cửa bên ngoài trai đường chắp tay nghe kinh. Khi trai hội cúng dường hoàn mãn, Đạo Mãnh thấy Tăng Diệu đã mặc ca-sa và đang tiến vào trai đường, định theo thứ bậc mà ngồi.
Tăng Diệu hỏi Đạo Mãnh:
– Ông bao nhiêu tuổi hạ?
Đạo Mãnh đáp:
– Tôi không nhớ, chỉ biết đó là tháng hai, năm Bắc triều vượt Trường Giang.
Tăng Diệu nói:
– Thế thì bằng tuổi hạ, nhưng ông nhiều hơn tôi một tháng.
Nói rồi, Tăng Diệu ngồi sau Đạo Mãnh. Đạo Mãnh liền khép người chừa một chỗ trống, Tăng Diệu ngồi xuống lặng lẽ lắng nghe. Đến khi pháp hội xong thì không thấy Tăng Diệu nữa.
Bấy giờ, trong giảng đường, tăng tục hơn trăm người. Thái thú Linh Lăng là Dương Xiến người Thái Sơn cũng đến tham dự pháp hội này. Khi Đạo Mãnh và Tăng Diệu đối đáp, mọi người chỉ nghe một mình Đạo Mãnh nói mà thôi, nên mới biết có điều linh nghiệm.
Thật ra Đạo Mãnh và Tăng Diệu hoàn toàn không biết nhau, nhưng nói về hình dáng, việc làm, tuổi hạ cao thấp đều trùng khớp.
Lúc Pháp Tông bệnh nặng sắp chết, linh ngữ nói: “Bệnh nặng rồi cũng hết thôi!”.
Linh ngữ nhập vào đứa bé, nhưng giọng nói, âm vận rõ ràng không khác, cho nên tin đó là điều linh dị. Lúc đầu Dương Xiển không tôn kính chính pháp, nhưng qua việc đó, ông ta tỉnh ngộ kính tin và bắt đầu làm phúc. Năm đó, ông cho xây giảng đường tại ngôi chùa này và trì trai, bố thí.
30.7.4. Trộm ca-sa may áo: Niên hiệu Trinh Quán thứ năm (631) đời Đường, pháp sư Tuệ Quang ở chùa An Dưỡng, Lương châu, có người đệ tử tên Mầu Thị, nhà nghèo, một cái y tiểu cũng không có. Ông đến chùa, vào phòng tăng lấy trộm chiếc ca-sa cũ, may y tiểu để mặc.
Một hôm, ông cùng những người hàng xóm tụ tập nói cười, bỗng cảm giác bàn chân nóng ran, rồi dần dần lên đến thắt lưng. Trong chốc lát trời nổi sấm chớp, đánh văng những người hàng xóm của Mẫu ra hơn trăm bước, nằm bất tỉnh trên đất, một ngày sau mới tỉnh lại. Riêng Mau Thị bị sét đánh chết cháy, người ông co rút lại, trên lưng xuất hiện hàng chữ: “Do sử dụng y không đúng pháp”. Con ông đem xác về nhà liệm thì trời lại nổi sấm sét, đến khi đưa thi thể của ông ra để ngoài rừng thì sấm sét mới dứt.
Vì thế nên biết, phúc lợi của việc thụ trì pháp phục là khiến loài rồng quy y Tam bảo, thật chẳng sai.
Gần đây có vị tăng ở một hang sâu trong núi, ban đêm ngủ, thường lấy y ngăn phía trước. Một hôm, có dị thân hình trạng rất đáng sợ đến, đưa tay vào hang dò xét định bắt vị tăng, nhưng sợ đụng vào ca-sa, nên không vào hang được, thế là vị tăng kia thoát nạn.
30.7.5. Những truyền thuyết về ca-sa của Phật: Tháng hai, niên hiệu Càn Phong thứ hai (667) đời Đường, luật sư Đạo Tuyên chùa Tây Minh5 thuật đầy đủ nhân duyên Phật pháp trụ trì thế gian cảm ứng và đã được ghi lại ở đầu quyển thứ mười của bộ sách này, ở đây chỉ nói thêm về ca-sa của Phật.
Truyện Cảm ứng ghi: Bấy giờ, có đại thần của trời Tứ Thiên Vương đến thưa với luật sư Đạo Tuyên:
– Ba tháng trước khi đức Như Lai nhập niết-bàn, Ngài bảo Văn-thù-sư-lợi thỉnh chuông triệu tập bồ-tát, tì-kheo, trời, rồng, bát bộ v.v… khắp bốn phương nhóm họp tại tinh xá Kì-hoàn. Bồ-tát Văn-thù vâng lời Đức Phật, nhóm họp đại chúng. Đức Thế Tôn nói với bồ-tát Văn-thù và đại chúng:
– Thuở xưa, khi mới vượt thành vào núi học đạo, Ta dùng y báu vô giá đổi lấy áo da nai. Lúc ấy, có vị thụ thần xuất hiện, trên tay cầm Tăng-già-lê nói với Ta: ‘Này thái tử Tất-đạt-đa! Nay ông tu đạo nhất định sẽ thành Chính giác. Thuở xưa, trước khi Đức Phật Ca-diếp nhập niết-bàn, có đem đại y Tăng-già-lê trao lại cho tôi và dặn phải giữ gìn, bảo vệ cẩn thận đợi bậc Chí nhân ra đời. Nay tôi giao lại cho Tất-đạt-đa’. Lúc ấy Ta muốn nhận đại y thì mặt đất chấn động mạnh. Thụ thần lại bảo: ‘Nay tôi sẽ mở y, chỉ tướng phúc điền cho ông biết!’.
Thụ thần liền mở y ra, chỉ cho Ta thấy tướng phúc điền, Ta liền nhập Kim cang tam-muội, mặt đất lại chấn động mạnh. Thụ thần nói: ‘Nay ông vẫn còn là người tại gia, chưa mặc pháp y này được, nên đặt trên đầu cung kính cúng dường, ông cầu Phật đạo sẽ không bị ma quỷ quấy nhiễu’.

About namcuulong

Check Also

PUCL QUYỂN 37 – CHƯƠNG KÍNH PHÁP

QUYỂN 37 Quyển này có một chương Kính tháp. 35. CHƯƠNG KÍNH THÁP 35.1. LỜI ...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *