Home / Pháp Uyển Châu Lâm / PUCL - Tập 3 / PUCL QUYỂN 35 – CHƯƠNG PHÁP PHỤC, NHIÊN ĐĂNG

PUCL QUYỂN 35 – CHƯƠNG PHÁP PHỤC, NHIÊN ĐĂNG

tử, đốt hương, rải hoa thành tâm cúng dường. Đồng thời, vua làm một quan tài bằng vàng để đựng da sư tử và xây tháp phụng thờ. Bấy giờ, nhân dân do đó phát khởi thiện tâm và sau khi mạng chung đều được sinh lên trời.
Đức Phật bảo tôn giả A-nan:
– Vì sư tử phát thiện tâm đối với người đắp nhiễm y, nên trải qua ức vạn kiếp làm Chuyển luân vương, cung cấp đày đủ các thứ cần dùng cho chúng sinh và tạo nhiều phúc nghiệp, cuối cùng thành Phật.
Sư tử thuở ấy chính là Ta. Vua Đề-tì nhờ cúng dường da sư tử nên trải qua mười vạn ức kiếp sinh vào cõi người cõi trời, tôn quý bậc nhất, luôn gieo trồng cội lành, nay chính là ngài Di-lặc. Tiên nhân thuở ấy nay là tôn giả Xá-lợi-phất. Người thợ săn nay chính là Đề-bà-đạt-đa.
Vì thế, nếu có chúng sinh nào khởi ác tâm đối với các sa-môn đắp ca-sa, nên biết cũng chính là người ấy khởi ác tâm đối với Phật và hiền thánh trong ba đời. Vì khởi ác tâm nên chịu vô lượng tội. Ngược lại, nêu chúng sinh nào phát lòng tin, cung kính những người xuất gia đắp ca-sa thì sẽ được vô lượng phúc”.
Kinh Đại tập nguyệt tạng ghi: “Phật dạy:
– Thuở xưa, Ta vì tất cả chúng sinh tu hành khổ hạnh, phát tâm từ bi rộng lớn, xả bỏ đầu, thân, mắt, tai, mũi, lưỡi nhiều như núi Tì-phúc-la và cũng xả bỏ cả voi ngựa, quốc thành, vợ con, trải qua ba nghìn a-tăng-kì kiếp. Ta vì thương xót những chúng sinh chịu khổ não, những kẻ chê bai chính pháp, hủy báng hiền thánh, vô tàm vô quý, bất thiện và những chúng sinh chưa được sinh về cõi Phật, mà phát nguyện ở trong đời ác ngũ trược thành Vô thượng đạo, và cũng để cứu chúng sinh trong ba đường khổ, Ta chỉ bày con đường thiện và quả vị niết-bàn an lạc.
Nếu người nào bảo vệ, cúng dường những chúng sinh theo giáo pháp của Ta cạo bỏ râu tóc, xuất gia, đắp ca-sa, không thụ giới, hoặc thụ giới nhưng hủy phạm, thì cũng được quả báo lớn. Huống gì cúng dường, bảo vệ cho những người giữ gìn gìn thanh tịnh.
Vào đời sau, nếu vua, đại thần, các quan chửi mắng, nhục mạ, giam cầm, đánh đập đệ tử của Ta và những người đắp ca-sa, hoặc sai họ làm việc, hoặc lấy hết tài sản, vật dụng của họ, tức người ấy đã hủy hoại báo thân chân thật của chư Phật trong ba đời. Người ấy đã lấy mất con mắt của trời người, người ấy đã diệt mất chính pháp của chư Phật, khiến cho trời người đọa vào địa ngục.
Bấy giờ, tôn giả Kiều-trần-như và Phạm thiên vương thưa:
– Bạch đức Thế Tôn! Nếu vua, đại thần, các quan chửi mắng, nhục mạ, giam cầm, đánh đập những người xuất gia đắp ca-sa, không thụ giới cấm, hoặc thụ rồi hủy phạm ấy thì mắc bao nhiêu tội?
Phật nói với Phạm vương:
– Ta sẽ nói cho ông nghe sơ lược về việc đó! Này Phạm vương! Người nào làm thân của vạn ức Đức Phật ra máu, tội nặng không?
Phạm vương đáp:
– Nếu người nào chỉ làm cho một thân Phật ra máu, tội của người đó đã nhiều vô lượng vô biên, huống chi làm cho vạn ức thân Phật ra máu, thì tội của người kia nhiều không thể nào nói hết được.
Phật nói với Phạm vương:
– Nếu người nào quấy nhiễu, mắng chửi, nhục mạ, giam cầm, đánh đập đệ tử Phật xuất gia, đắp ca-sa, không thụ giới, hoặc thụ giới mà hủy phạm, thì tội của người ấy nhiều hơn tội của người làm thân của vạn ức Đức Phật ra máu. Vì sao? Vì người ấy đã theo Ta cạo tóc xuất gia, đắp ca-sa. Tuy họ không thụ giới, hoặc thụ rồi hủy phạm, nhưng những người ấy có khả năng chỉ dạy con đường đến niết-bàn cho trời người. Người ấy có lòng tin Tam bảo, hơn tất cả chín mươi lăm phái ngoại đạo. Người ấy chắc chắn sẽ sớm đến niêt-bàn, họ hơn hẳn tất cả người đời. Vì thế trời người nên cúng dường họ. Nếu có quốc vương nào thấy người xuất gia gây ra tội lớn thì chỉ nên như quốc pháp đuổi ra khỏi nước và không cho ở chùa, chứ không được đánh đập, nhục mạ. Nếu như buộc tội, cố ý nhục mạ, đánh đập họ thì những người ấy mất con đường giải thoát, không sinh vào ở cõi trời người, nhất định sẽ bị đọa vào địa ngục A-tì. Huống gì lại đánh đập những đệ tử xuất gia giữ giới thanh tịnh cửa Phật.
Có bài tụng:
Ngoài sạch, trong sáng tỏ
Trang nghiêm cõi thanh tịnh
Giới phẩm thật tròn sáng
Pháp phục cũng sạch tinh
Đã phỏng theo thửa ruộng
Cũng cứu rồng thoát nạn
Uy nghi thật đáng kính
Ân mưa pháp thấm nhuần
30.7. CẢM ỨNG
30.7.1. Ca-sa của Phật ghi trong Tây Vực chí: Ở rừng Sa-la song thụ chỉ có một chiếc giường, trên giường người ta đúc tượng Phật Thích-ca nằm nghiêng hông bên phải, dài hai trượng hai thước bốn tấc, ca-sa màu vàng đắp trên tượng, nay vẫn còn và tượng nhiều lần phóng ánh sáng.
Ở trong núi Kì-xà-quật thuộc phía đông bắc thành Vương Xá, có ca-sa của Phật bằng đá. Khi Đức Phật còn tại thế, có lần Ngài đến hồ tắm và cởi y để trên bờ, có con chim ưng gắp ca-sa bay đi. Sau đó, ca-sa rơi xuống đất và hóa thành ca-sa đá này, các đường kẻ ngang dọc như gân lá, nay vẫn còn rõ rạng. Phía nam thành Vương Xá có ca-sa hình dạng giống thửa ruộng. Tương truyền: Do Phật nhìn thấy những thửa ruộng rồi bảo tôn giả A-nan tạo cà-sa ở đó. Ca-sa này cũng nhiều lần phóng ánh sáng. Vào thời Đường, sứ giả Vương Huyền Sách ba lần đến đó đều thấy ca-sa phóng ánh sáng.
30.7.2. Ca-sa bằng vải Hỏa hoán: Văn đế đời Ngụy, không tin ở phương nam có Hỏa Hoán bố ca-sa . Văn đế nói: “Lửa có thể nung vỡ đá, chảy vàng, tại sao không thể đốt được vải ấy?”. Văn đế qua đời, đến thời Minh đế, có người ở Tây Vực dâng cho ông chiếc Hỏa Hoán ca-sa. Lúc đầu nghe vua cha nói, nhưng Minh đế không tin. Ông dùng lửa thử đốt thật lâu, quả nhiên ca-sa không cháy. Từ đó, ông mới biềt là có bằng chứng, không phải nói suông. Trước đời Văn đế, trong sử đã ghi về việc không tin có Hỏa Hoán ca-sa, nhưng về sau có người âm thầm sửa lại là có điều đó.
30.7.3. Đời Tống, sa-môn Thích Tăng Diệu: Sư họ Phùng, người Thượng Đảng, gia đình cư ngụ ở thôn Thượng Minh, Giang Lăng. Niên hiệu Đại Minh thứ nhât (457) đời Tống, sư đến vùng Linh Lăng khất thực, rồi cư trú ở tinh xá Long Hoa, quận lị, trao đổi hàng hóa, tích trữ được mấy nghìn đấu thóc. Đến niên hiệu Đại Minh thứ tám (464), sư thị tịch ở chùa Long Họa. Sau đó chùa Long Hoa cững bị hỏa hoạn cháy rụi.
Trước khi thị tịch, sư đem hết tài sản giao cho để tử Pháp Tông và dặn phải dùng vào việc xây dựng giảng đường, phòng tăng. Pháp Tông theo lời sư dặn, tuy cất giảng đường xong, nhưng cứ dần dà nhiều ngày, chưa xây tăng phòng.

About namcuulong

Check Also

PUCL QUYỂN 37 – CHƯƠNG KÍNH PHÁP

QUYỂN 37 Quyển này có một chương Kính tháp. 35. CHƯƠNG KÍNH THÁP 35.1. LỜI ...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *