Home / Pháp Uyển Châu Lâm / PUCL - Tập 3 / PUCL QUYỂN 35 – CHƯƠNG PHÁP PHỤC, NHIÊN ĐĂNG

PUCL QUYỂN 35 – CHƯƠNG PHÁP PHỤC, NHIÊN ĐĂNG

khác khinh chê, gia sản của cha trong một ngày đã mất sạch, kho lẫm trống rỗng, vật nuôi cũng chạy mất’.
Bấy giờ ánh sáng ở ngón tay vàng của Đăng Chỉ cũng không còn. Người vợ chán cảnh sổng nghèo cùng nên bỏ đi, tôi tớ cũng trốn, họ hàng đoạn tuyệt, những người thân nhất cũng trở mặt thành thù.
Đăng Chỉ nghèo khổ tiều tụy giống như quỉ khởi thi, ai thấy cũng sợ hãi. Sự nghèo khổ có thể hủy hoại tuổi thanh xuân, nào là sắc đẹp, sức khỏe, tiếng tăm, dòng họ, nhà cửa, trí tuệ, nhân nghĩa và tín hạnh đều tan biến. Lúc đó, Đăng Chỉ nghĩ: ‘Thế gian này khồng ai nghèo khổ, khốn cùng như tôi, muốn bỏ thân này, nhưng không thể tự kết liễu, biết phải làm gì để kiếm sống đây? Nghề mà người đời khinh nhất là nghề vác xác chết; việc này tuy thấp hèn, nhưng không phải chịu nghiệp khổ đời sau’.
Có người nghe Đăng Chỉ nói vậy, liền thuê vác xác chết. Đăng Chỉ hỏi giá cả rồi theo yêu cầu người ấy vác xác chết đến một bãi tha ma. Đăng Chỉ định ném xác chết xuống đất, nhưng tử thi ôm chặt Đăng Chỉ, giống như đứa trẻ ôm chặt cha mẹ không chịu buông ra. Đăng Chỉ cố hết sức gỡ ra, nhưng không sao được. Cái xác chết bám dính vào lưng, giống như dán keo, không thể tháo ra được. Đăng Chỉ gỡ mãi không ra nên rất sợ hãi, liền suy nghĩ: ‘Nay ta vác mãi xác chết này trên lưng thì biết sẽ sống ở đâu?’. Đăng Chỉ đi đến thôn của hạng người Chiên-đà-la và nói: ‘Ai có thể gỡ xác chết trên lưng ta xuống sẽ được đền đáp trọng hậu’ Những người Chiên-đà-la hợp sức lại kéo xuống nhưng xác chết không chịu buông.
Khi ấy, có người trông thấy, mắng Đãng Chỉ: ‘Kẻ điên cuồng kia! Tại sao vác xác chết vào thôn xóm của người?’. Thế là họ lấy cây, đá đánh ném. Đăng Chỉ toàn thân thưomg tích, vô cùng đau đớn, sợ hãi. Có người thương xót, dẫn ông đến một thành nọ, nhưng khi vừa đến cửa thành thì lính canh cửa chặn lại đánh đập, không cho đến gần. Họ nói: ‘Kẻ ngu này tại sao muốn vác xác chết vào thành?’.
Thân thể bị đánh thương tích, Đăng Chỉ buồn bã, than khóc và la lớn: ‘Vì tôi nghèo khổ, không kiếm được chỗ làm nến mới làm nghề thấp hèn này, cớ sao bỗng nhiên lại bị đánh đập khốn khổ thế này? Thà tôi làm những nghề khác mà bị chết, chứ không vác cái thây này để được sống’
Nghe Đăng Chỉ khóc than, người giữ cửa thương xót thả cho về nhà. Đăng Chỉ đi đến ngôi nhà hoang, nơi mà trước kia ông cùng với những người ăn xin nghèo khổ chung sống. Những người ấy từ xa thấy Đẳng Chỉ vác thây chết trên lưng, họ đều bỏ đi. Nhưng khi về đến nhà mình, thì xác chết tự rơi xuống đất.
Bấy giờ, Đăng Chỉ càng sợ hãi, ngất xỉu té ngã trên đất. Một hồi lâu mới tỉnh lại, thấy trên xác chết có ngón tay vàng. Dù sợ, nhưng vì thấy vàng, nên Đăng Chỉ cố bước đến xem và dùng dao cắt thử thì đúng là vàng thật. Đăng Chỉ được vàng, vô cùng vui mừng. Ông tiếp tục cắt đầu, cổ, tay, chân thì chúng liền mọc ra trở lại. Đăng Chỉ chỉ cắt trong chốc lát mà đầu, tay, chân bằng vàng đã chất đống cao hơn người. Giống như vua bị mất nước mà lấy lại được, như người mù được sáng mắt. Đăng Chỉ vui mừng cũng như thế. Từ đó châu báu trong kho nhiều hơn ngày trước, uy đức, tiếng tăm cũng hơn trước; bà con, bạn bè, vợ con, tôi tớ đều quay trở về.
Đăng Chỉ than:
– Than ôi! Thật kì lạ! Người giàu có sức mạnh, khiến cho người đời quí phục rất nhanh! Than ôi! Kì lạ thay! Người nghèo có sức mạnh khiến cho người thân bỏ ta cũng rất nhanh!’.
Lúc trước ta nghèo khổ thì bà con, bạn bè thân thiết đều lánh xa; trong lúc buồn bã không ai đến hỏi thăm, an ủi, động viên. Hôm nay tất cả đều ngưỡng mộ, vâng lời, chắp tay cung kính.
Thế mới biết, giả sử nơi sinh như trời Đế Thích, sức mạnh như La-ma, hiểu biết như thiên sư, nếu không có tiền của thì cũng chẳng có giá trị gì. Còn người giàu sang thì không cần biết là ngu hay trí đều cho là tốt; dù kẻ ấy không biết gì, nhưng vẫn được gọi là người trí, người dũng cảm, khỏe mạnh và nhiều tiếng tốt; dù kẻ ấy già nua, xấu xí nhưng nhiều phụ nữ trẻ đẹp thích vây quanh.
Vua A-xà-thế nghe Đăng Chỉ giàu sang trở lại, liền sai người đến thâu lấy hết châu báu. Nhưng khi mang số châu báu kia về đến triều đình thì đều biến thành xác người chết. Vua sai người mang trả lại nhà Đăng Chỉ thi biến thành vàng. Đăng Chỉ biết vua muốn có số châu báu ấy, nên đem tất cả đầu, tay, chân vàng dâng lên vua, vua liền mang về cung.
Sau đó, Đăng Chỉ suy nghĩ và nói kệ:
Năm dục luôn khuấy động Như sấm chớp, rắn độc Giàu sang không lâu dài Mau sinh tâm chán bỏ!
Đăng Chỉ liền đem số châu báu đó phân phát cho mọi người, nương Phật pháp xuất gia cầu đạo, siêng năng tu tập, đắc quả A-la-hán. Tuy chứng được đạo quả, nhưng thây vàng kia thường theo ông.
Các tì-kheo hỏi Phật:
– Bạch đức Thế Tôn! Vì nhân duyên gì mà từ khi sinh ra đến nay ngón tay của tì-kheo Đăng Chỉ luôn có ánh sáng? Vì nhân duyên gì mà tì-kheo Đăng Chỉ phải chịu cảnh nghèo khổ và thây vàng thường theo?
Đức Phật bảo:
– Này các tì-kheo! Các ông phải chí tâm lắng nghe, Ta sẽ nói cho các ông biết về nhân duyên đời trước của tì-kheo Đăng Chỉ. Thuở xưa, tì-kheo Đăng Chỉ sinh vào nhà một đại trưởng giả ở nước Ba-la-nại Lúc còn nhỏ, có lần đứa bé đánh xe ra ngoài dạo chơi đến tối trở về thì cửa đã đóng. Đứa bé gọi lớn, nhưng không có ai ra mở cửa. Một hồi lâu, người mẹ mới ra mở cửa, đứa bé nổi giận mắng mẹ:
Cả nhà vác xác chết hay là giặc cướp, mà sao không có ai mở cửa cho con?
Vì nghiệp duyên đó, nên sau khi chết bị đọa vào địa ngục chịu quả báo xong, mới sinh lại làm người, nhưng phải chịu sự nghèo hèn, khốn khổ.
– Này các tì-kheo! Như Lai sẽ nói cho các người nghe nguyên nhân ngón tay Đăng Chỉ có ánh sáng và thây vàng thường theo.
Cách đây chín mươi mốt kiếp, có Đức Phật Tì-bà-thi xuất hiện ở đời. Sau khi Đức Phật nhập niết-bàn, Phật pháp vẫn còn lưu hành ở thế gian. Lúc ấy, Đăng Chỉ là một đại trưởng giả rất giàu có, thường đến chùa tháp Cung kính lễ bái. Thấy ngón tay của pho tượng đất bị vỡ, ông liền dùng bột vàng đắp lại. Sau khi tu sửa xong, ông phát nguyện: ‘Con đem công đức nhân duyên cúng dường hương, hoa, âm nhạc và tu sửa pho tượng, nguyện sinh lên cõi trời, cõi người thường được giàu sang, tôn quý. Ví như có mất cũng liền được lại, khiến cho con ở trong phật pháp xuất gia và đắc đạo’.
Vì tu sửa ngón tay Phật mà được quả báo ngón tay có ánh sáng và thây vàng thường theọ. Vì ác khẩu nên sau khi ra khỏi địa ngục, sinh lại làm người phải chịu quả báo nghèo cùng, khốn khổ. Vì gieo trồng một chút phúc nghiệp tu sửa hình tượng Phật mà được phúc báo. Tu sửa tượng Phật đã nhập niết-bàn còn được phúc báo như vậy, huống gì cúng dường Pháp thân của Như Lai!”.

About namcuulong

Check Also

PUCL QUYỂN 37 – CHƯƠNG KÍNH PHÁP

QUYỂN 37 Quyển này có một chương Kính tháp. 35. CHƯƠNG KÍNH THÁP 35.1. LỜI ...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *