Home / Pháp Uyển Châu Lâm / PUCL - Tập 3 / PUCL QUYỂN 32 – CHƯƠNG BIẾN HÓA VÀ NGỦ MỘNG

PUCL QUYỂN 32 – CHƯƠNG BIẾN HÓA VÀ NGỦ MỘNG

quân giặc lập tức đuổi theo thì núi bít lại như cũ, quân giặc bị ép chết hết. Từ đó, Nga ẩn luôn không xuất hiện nữa. Cái bình lấy nước của Nga rơi xuống hóa thành tượng đá hình dáng giống như con gà, nên nhân dân gọi là núi Thạch Kê. Dòng suối mà cô lấy nước gọi là Nga đàm.
25.4.16. Đời Tấn, mẹ của Ngô Đạo Tông: Vào niên hiệu Nghĩa Hi thứ tư (408), đời Tấn, có Ngô Đạo Tông ở huyện Thái Mạt, quận Đông Dương, mất cha từ thuở bé, một mình ở với mẹ, chưa có vợ con, Tông đi làm thuê nên thường vắng nhà.
Một hôm, người hàng xóm nghe trong nhà Tông có tiếng “Bách! Bách!” họ nhìn vào khe cửa thì không thấy mẹ của Tông mà chỉ thấy một con hổ, lông loang đen ở trong nhà. Dân làng kinh hãi, sợ hổ vào nhà ăn thịt mẹ của Tông, liền đánh trống nhóm họp mọi người đến cứu bà. Họ vây quanh nhà rồi xông vào, nhưng không thấy con hổ mà chỉ gặp mẹ của Tông nói chuyện bình thường. Mọi người đều ngỡ ngàng, không biết việc ấy thế nào!
Sau đó, Tông trở về, người mẹ nói: “Do tội lỗi kiếp trước truy bức nên có việc biến hóa như thế”. Một tháng sau, người mẹ lại biến mất. Cùng lúc đó, trong huyện xảy ra nạn hổ dữ. Mọi người nói: “Người mẹ của Tông chính là hổ lông loang đen”. Nhân dân lo sợ, nên phát động mọi người cùng nhau đuổi giết hổ. Nhưng cũng vì thế mà họ bị hổ hại chết mấy người.
Sau đó, có người bắn hổ, thả chim ưng truy đuổi và dùng kích đâm trúng bụng, nhưng vẫn không bắt được nó. Vài ngày sau, hổ trở về nhà nằm trên giường cũ, nhưng không thể biến lại hình người được. Sau đó, nó nằm chết trên giường. Người con gào khóc, chôn cất giống như lễ tang của mẹ mình và sớm tối tiếc thương, cúng viếng mẹ.
25.4.17. Ăn thịt trâu biến thành hổ: Vào đời Tấn, trong một làng thuộc huyện Phục Dương, có đứa bé chăn trâu của một gia đình nọ. Một hôm, bỗng nhiên trâu lè lưỡi liếm đứa bé, chỗ trâu liếm đó, thịt đều biến màu trắng. Vài ngày sau đứa bé qua đời. Sau khi mai táng đứa bé xong, người nhà giết con trâu đó để đãi khách. Hơn hai mươi nam nữ ăn thịt trâu ấy đều biến thành hổ.
25.4.18. Không lượng sức mình: Viêm đế có một người con gái rất xinh đẹp. Một hôm, cô dạo chơi trong biển Đông chẳng may bị chết đắm và hóa thành Tinh Vệ. Hình dáng Tinh Vệ giống như con quạ, thường tha gỗ, đá ở Tây Sơn để lấp biển Đông.
Khoa Phụ chạy đua với mặt trời bị khát, đến uống nước ở Hoàng hà, nước sông cạn không đủ để uống, lại chạy sang hướng bắc uống nước ở một cái đầm lớn, chưa đến nơi thì đã chết. Chỗ cây gậy của ông rớt hóa thành rừng cây.
25.4.19. Hổ phách: Bác vật chí ghi: “Nhựa tùng chảy xuống đất, một nghìn năm sau biến thành phục linh. Phục linh một nghìn năm biến thành hổ phách. Hổ phách còn có tên gọi khác là giang châu. Nay ở núi Thái có phục linh, nhưng không có hổ phách. Ở ích châu, Vĩnh Xương có hổ phách, nhưng không có phục linh”.
Hoặc có thuyết lại nói đốt tổ ong tạo thành hổ phách. Hai thuyết này chưa biết thuyết nào đúng.
Kinh Thần nông bản thảo ghi: “Lấy hoàng bạch và vỏ trứng gà trộn lẫn với nhau, rồi nấu cho chín. Trong lúc còn mềm tùy ý khắc thành các vật, sau đó dùng men rượu ngâm vài ba đêm, vật đó sẽ cứng. Hoặc bỏ nó vào trong bột gạo thì giống như hổ phách thật”.
25.4.20. Cỏ cây biến thành súc vật:
Hàn thi ngoại truyện ghi: Khổng Tử nói: “Rau hẹ lâu năm biến thành cỏ quán; cỏ bồ lâu năm biến thành cây lau”.
Sưu thần kí ghi: “Ong đất còn có tên gọi là quả lõa. Người đời nay gọi là yết ong. Là một loại vật có eo nhỏ, chỉ có con trống mà không có con mái, chúng không giao hợp và sinh sản. Chúng thường bắt con kén tằm về nuôi dưỡng, những con kén đó về sau đều biến thành con của chúng”.
25.4.21. Đời Tấn, Chu Phỏng: Chu Phỏng lúc trẻ từng theo các thương buôn đến Tố Giang. Đêm nọ, họ ngủ lại bên cạnh miếu Cung Đình, một người trong đoàn hỏi: “Có ai dám vào trong miếu ngủ không?”. Chu Phỏng là người can đảm, quả quyết nên liền vào trong miếu ngủ. Chu Phỏng ngủ một đêm an ổn. Sáng ngày thức dậy, ông thấy trong miếu có một cái đầu râu tóc bạc trắng. Chu Phỏng nhặt lấy thì nó liền biến thành con vịt đực. Phỏng bắt đem xuống thuyền chưa kịp làm thịt thì nó vụt bay mất. Từ đó về sau miếu không còn hiển linh nữa.
25.4.22. Đầu lìa khỏi thân: Ở phương nam có một người tên là Lạc Dân, đầu ông ta có thể lìa thân bay đi. Người trong bộ tộc, khi cúng tế ông thường gọi là Trùng Lạc, nhân đó đặt tên bộ tộc là Trùng Lạc.
Vào đời Ngô, tướng quân Chu Hoàn bắt được một tì nữ; mỗi đêm sau khi nằm ngủ, đầu nó tự bay đi, hoặc chui qua lỗ chó, hoặc ra vào qua cửa sổ, dùng hai tai làm cánh để bay đi, gần sáng lại bay trở về. Cô ấy làm nhiều lần như thế, nên những người bên cạnh lấy làm lạ, nửa đêm họ rọi đèn xem thì chỉ thấy thân mà không có đầu, thân thể lạnh ngắt, hơi thở yếu ớt, họ lấy chăn trùm kín thân. Đến sáng, đầu bay trở về, nhưng thân đã bị phủ mền nên không ráp lại được, rơi xuống đất hai, ba lần, than thở rất sầu não và thân thể thở gấp giống như sắp chết. Thấy vậy, họ kéo tấm chăn ra và cái đầu bay lên ráp vào cổ; một lát sau cô ấy bình phục như cũ.
Chu Hoàn cho là yêu quái, nên sợ hãi không dám nuôi nữa va đuổi đi. Không lâu sau, họ mới biết đó là thiên quái.
Đại tướng chinh phạt ở phương nam cũng nhiều lần bắt được người tì nữ ấy, có lần lấy mâm đồng đậy kín thân, vì thế đầu không thể ráp lại được và chết.
25.4.23. Anh em cùng mẹ lấy nhau: Ngày xưa, trong họ Cao Dương có hai anh em một trai một gái cùng mẹ sinh ra, nhưng lại lấy làm vợ chồng. Cao Dương đế bỏ chúng trong núi Không Động. Chúng ôm nhau chết. Bấy giờ có con chim thần lấy cỏ Bất tử che chúng lại.
Bảy năm sau, có người sinh ra một đứa con, một thân mà có đủ hai bộ phận nam và nữ, hai đầu, bốn chân, bốn tay. Đó là Mông Song Thị.
25.4.24. Thuật biến người thành hổ: Vào đời Ngụy, ở trong núi phía bắc, huyện Tầm Dương, có một người thuộc dân tộc thiểu số biết pháp thuật, có thể biến người thành hổ, hình dáng, màu lông đều giống như thật.
Bấy giờ, ở làng khác có một người tên Chu Chẩn. Một hôm, Chu Chẩn sai người nô bộc vào núi đốn củi. Người ấy dẫn theo vợ và em gái. Khi đến núi, ông nói với vợ và em gái: “Hãy leo lên cây cao xem tôi biến hóa”. Hai người kia leo lên cây như lời ông dặn.
Sau đó, ông chui vào trong đám cỏ, bỗng chốc có một con hổ vàng lớn từ trong bụi cỏ đi ra, dáng vẻ hung dữ, gầm rống đáng sợ. Hai người kia vô cùng sợ hãi. Một

About namcuulong

Check Also

PUCL QUYỂN 37 – CHƯƠNG KÍNH PHÁP

QUYỂN 37 Quyển này có một chương Kính tháp. 35. CHƯƠNG KÍNH THÁP 35.1. LỜI ...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *