Home / Pháp Uyển Châu Lâm / PUCL - Tập 3 / PUCL QUYỂN 32 – CHƯƠNG BIẾN HÓA VÀ NGỦ MỘNG

PUCL QUYỂN 32 – CHƯƠNG BIẾN HÓA VÀ NGỦ MỘNG

Niên hiệu Nguyên Khang (291-297), Kỉ Nguyên Tài ở Lịch Dương, có lần đang ăn mà nói về loài rùa. Không lâu sau, ông ta bệnh bón, uổng thuốc vào thì xổ ra mấy thăng rùa con, lớn như đồng tiền, đầy đủ đầu chân, mai, giáp; rùa bị trúng thuốc đã chết.
Ngửi không phải khí để sinh trưởng, mũi không phàỉ là nơi để thụ thai, ăn và nói chẳng phải dụng cụ đề sinh, Từ đây mà quán sát thì sự sinh tử và biến hóa cùa vạn vật chẳng phải do suy nghĩ của thần linh, dù tự trách chính mình thì họa cũng tự đến. Như vậy có mục biến thành đom đỏm, là do sự mục nát. Lúa mì biên thành bươm bướm, là do sự ẩm ướt. Vì thế, sự biến hóa của muôn vật đều có nguyên nhân.
Người nông dân muốn ngăn sự chuyển hóa của lúa mì, nên dùng tro ngâm chúng. Bậc thánh nhân thấu suốt sự chuyển hóa cùa vạn vật, nên dùng đạo cừu giúp, Điều ấy không hợp lý sao?
Nay xem những việc đă biết được, thật chưa đủ để cừu xét đến tận cùng của sự biến hóa ấy. Đây là do bản thức cùa chúng sinh và tạp nghiệp huân tập thành. Do hạt giống đã chín, mượn duyên bên ngoài đã thành thì loài có tình thức và không có tình thức đều theo đó mà biển đổi. Nếu trước không có hạt giống, dù có gặp được duyên thì duyên mỏng, sức yếu, nên không thể biến hóa được. Nhân phải nhờ vào duyên, vì chi có hạt giống thì khỏng thể tự thành. Duyẻn phải nhờ vào nhân, vì chỉ có duyên thì không thể tự thành. Nhân và duyên hòa hợp, năng lực và tác dụng ngang bằng thì muôn vật mới sinh khởi, chứ chỉ có một thì không thể nào thánh lập. Mong rằng các bậc trí đời sau không có những suy đoán khác!
25.4.1. Tả Từ: Ông tự Nguyên Phóng, quê ở Lô Giang, giỏi thần đạo16. Có lần ông ngồi nói chuyện với Tào Công.
Tào Công nói:
– Hôm nay có đại yến tiệc, nhưng tiếc là không bắt được cá lư ở sông Tùng đất Ngô để làm chả.
Nguyên Phóng nói:
– Tôi có thể bắt được.
Thế là ông ta tìm một cái chậu đồng chứa đầy nước, lấy cần câu móc mồi thả vào trong chậu, lát sau ông kéo lên một con cá lư. Tào Công vỗ tay lớn và những người dự yến tiệc đều kinh ngạc.
Tào Công nói: “Chỉ có một con không đủ cho bữa tiệc, nếu được hai con thì quá tốt”.
Nguyên Phóng lại móc mồi vào lưỡi câu thả vào chậu đồng. Bỗng chốc ông kéo lên con cá lư, đều dài hơn ba thước, còn sống và rất đẹp. Tào Công lập tức cho người làm chả rồi ban cho tất cả những người trong bữa tiệc.
Tào Công lại nói:
– Nay đã có cá lu, tiếc là còn thiếu gừng ở đất Thục.
Nguyên Phóng nói:
– Tôi kiếm được!
Tào Công sợ Nguyên Phóng mua ở gần đây, nên nói:
– Trước đây tôi có sai người sang nước Thục mua gấm, ông có thể nhờ người ấy nói với người của tôi mua thêm hai tấm gấm nữa.
Người kia đi một lúc lại mang gừng tươi về và nói: “Tôi gặp người của Tào Công ở hàng bán gấm và đã truyền lệnh mua thêm hai tấm gấm.
Hơn một năm sau, người của Tào Công mới trở về và quả nhiên có mua thêm hai tấm gấm. Hỏi ra, người ấy nói: “Lúc trước, vào ngày tháng năm đó có gặp người ở hàng bán gấm, người ấy đã truyền lệnh của Tào Công mua thêm hai tấm”.
Sau đó Tào Công ra vùng ngoại ô có khoảng một trăm người theo hầu. Bấy giờ, Nguyên Phóng mang một bầu rượu, một miếng thịt khô và tự tay rót rượu cho bá quan, họ đều uổng rượu no say. Tào Công trở về kiểm tra rượu thịt, người giữ rượu thịt nói: “Hôm qua đã mất hết số rượu thịt đó”.
Tào Công ghét và âm thầm tìm cách giết Nguyên Phóng. Một hôm, Nguyên Phóng đang ngồi với Tào Công, ông lệnh quân lính bắt, Nguyên Phóng liền ép vào tường và bỗng nhiên biến mất. Tào Công sai người đi khắp nơi tìm kiếm bắt ông ta. Có người thấy ông ở trong chợ, muốn bắt thì tất cả người trong chợ đều có hình dáng giống như Nguyên Phóng. Sau đó, có người thây Nguyên Phóng ở trên đỉnh núi Dương Thành, mọi người liền đuổi đến, thấy Nguyên Phóng đi vào trong đàn dê. Biết Nguyên Phóng ở trong đàn dê, nên người thi hành lệnh bắt nói dối: ‘‘Tào Công không còn muốn giết ông ấy nữa! Chỉ muốn biêt đạo thuật của ông. Nay đã biết, giờ chi muốn gặp ông thôi!”
Bính lính nói vừa dứt lời, bỗng có một con dê đực lớn từ trong đàn đến đứng co hai chân trước như người và nói: “Há có việc như vậy ư?” Người kia nói: “Chính là con dê này rồi!” Bấy giờ, mọi người tranh nhau đến bắt con dê, nhưng bầy dê mấy trăm con bỗng nhiên đều biến thành dê đực đứng trước như thế và cùng nói: “Há có việc như vậy ư?” Lúc ấy, mọi người không biết bắt con nào.
Lão Tử nói: “Sở dĩ ta bị họa lớn vì ta có thân, nếu ta không có thân thì đâu có họa?”.
Nếu Lão Tử mà có thể cho là có khả năng không thân, há chẳng xa vời lắm sao!
25.4.2. Thiệt Đóa sơn vương: Con gái của Thiệt Đóa sơn vương chết hóa làm cỏ yêu quái. Có lá và hoa màu vàng, trái giống như hạt cỏ Thố ti. Cho nên nếu uống loại cỏ quái này, thì thường xinh đẹp hơn người.
25.4.3. U vương: Đời Chu Tuyên vương, năm thứ ba mươi ba (794. BC), U vương ra đời. Năm đó có con ngựa biến thành chồn.
25.4.4. Đời Tấn, Tuệ vương: Tấn Hiến công năm thứ hai (653. BC), bấy giờ Chu Tuệ vương đang ở nước Trịnh. Khi ấy, người nước Trịnh vào vương phủ, phần nhiều đều bị hại chết. Trành Hoằng cũng bị chúng hại chết. Người nước Thục giữ máu của ông ta lại, ba năm sau máu biến thành ngọc bích.
25.4.5. Đời Hán, người biến thành ba ba: vào đời Hán Linh đế (156-189), ở Giang Hạ có người mẹ họ Hoàng ngâm mình trong bồn nước một hồi lâu mà không ra, mà biến thành con ba ba. Tì nữ kinh hãi chạy đi gọi mọi người trong nhà lại xem thì con ba ba dần dần lặn xuống sâu. Sau đó, nó thường xuất hiện. Lúc tắm bà có cài cây trâm bạc trên đầu, nay vẫn còn trên đầu con ba ba. Từ đó, người họ Hoàng nhiều đời không dám ăn thịt ba ba.
Đến đời Ngô, mẹ của Tuyên Khiên: vào ngày ba mươi tháng sáu, niên hiệu Bảo Đinh thứ nhất (266), đời Ngô, ở Đơn Dương có mẹ của Tuyên Khiên đã tám mươi

About namcuulong

Check Also

PUCL QUYỂN 37 – CHƯƠNG KÍNH PHÁP

QUYỂN 37 Quyển này có một chương Kính tháp. 35. CHƯƠNG KÍNH THÁP 35.1. LỜI ...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *