Home / Pháp Uyển Châu Lâm / PUCL - Tập 3 / PUCL QUYỂN 32 – CHƯƠNG BIẾN HÓA VÀ NGỦ MỘNG

PUCL QUYỂN 32 – CHƯƠNG BIẾN HÓA VÀ NGỦ MỘNG

Tất cả trời, người không bằng Phật
Mười phương thế giới cũng như thế
Những gì ở thế gian đều hay biết
Không ai có thể sánh bằng Phật.
Bồ-tát nói bài kệ này rồi, trong núi kia có một vị thần, thân hình xấu xí hiện đến dọa. Ta dùng thần lực làm cho đường đi của nó biến thành vách núi cao cheo leo hiểm trờ, không qua đến chỗ Ta được. Khi ấy, thần núi nghĩ: ‘Mình có tâm ác làm người ấy sợ, nên đường đi bỗng nhiên hiểm trở không đến đó được, mình nên đến chỗ người kia sám hối tội lỗi’. Thần núi nghĩ vậy rồi, liền đến chỗ người kia sám hối và phát nguyện rồi bỏ đi.
Đức Phật bảo các tì-kheo:
– Vị thần núi dọa Ta, nên mắc quả báo trong năm trăm đời có thân hình xấu xí, ai thấy cũng sợ hãi bỏ chạy. Nhưng vì lúc xưa ông ấy biết sám hối nên nay gặp được Ta, xuất gia và đắc đạo.
Các tì-kheo nghe Đức Phật dạy đều hoan hỉ phụng hành”.
Có bài kệ:
Thần biến của Đại thánh
Tùy việc độ kẻ mê
Tài năng vượt trội người
Khai ngộ người hợp cơ
Hàng phục kẻ tà đạo
Hỏa hiện các thần thông
Ẩn hiện lợi chúng sinh
Làm phép tắc cao thượng
Chúng sinh dứt phỉ báng
Cảm ngộ được rốt ráo
Thầm vận dụng tự tại
Người gặp lòng cung kính
Ít gặp bậc thánh này
Và rồng linh siêu thế
Chúng sinh có phúc đức
Gặp được điểm lành này,
25.4. CẢM ỨNG
* Lời bàn
Đạo từ bi từ xưa đã được kình ngưỡng, pháp giáo hóa từ trước đến nay thật khó lường. Đây là bậc Đại
thánh xuất thế, chẳng phải khả năng cùa phàm tình Dù xét đến cùng vẫn không đạt được nguồn, truy cho tận cũng không thể thấu được đáy, Tuy thánh, phàm khác nhau, nhưng sự biến hóa có điểm đồng nhất. Bởi trí có cạn sâu, nên chướng có thô tế; căn cơ có đại tiểu nên pháp giáo hóa có rộng hẹp. Nếu thấu đạt nguồn gốc của sinh tử mới có thể gọi là biến hóa. Theo Phật giáo thì tin hiểu nhân quả, biết nhân duyên giả hợp mới biết biến hóa. Theo thế tục thì chưa đạt Đại phương10, chỉ tin duyên khởi, không y cứ vào nhân mà thành biến hóa.
Vì thế Thiên bảo kí ghi: “Trời có ngu khí, muôn vật hình thành từ đây. Mộc tinh là nhân, hỏa tinh là lễ, kim tinh là nghĩa, thủy tinh là trí, thổ tinh là ân. Người nào ngũ khí hoàn toàn thuần khiết là đã đầy đủ thánh đức. Mộc nhơ bẩn thì yếu hèn, hỏa nhơ bẩn thì dâm loạn, kim nhơ bẩn thì bạo ngược, thủy nhơ bẩn thì tham lam, thổ nhơ bẩn thì ngu dát, Ngũ khí hoàn toàn nhơ bẩn thì thành kẻ thấp hèn”,
Sở dĩ Trung thổ có nhiều thánh nhân là vi hòa khí tương giao; vùng biên địa có nhiều yêu quái là do dị khí phát. Nếu nhận khí chất này thì ắt sẽ có hình này; nếu có hình này thì sinh ra tính này. Vì thế, loài ăn ngũ cốc thì có trí tuệ và xinh đẹp; loài ăn cỏ cây thì có sức mạnh, nhưng ngu muội; loài ăn lá dân thì sinh tằm và có nhiều tơ; loài ăn thịt thì dũng cảm và hung dữ; loài ăn đất thì vô tâm và không thở; loài hớp khí thì tâm thần sáng suốt và sống lâu; loài không ăn thì không chết mà linh hiển. Đại yêu không có con đực, tiểu yêu không có con cái; vì không có con đực lên nó giao tiếp với loài khác, vì không có con cái lên nó nuôi dưỡng loài khác.
Loại côn trùng có ba giai đoạn chuyển hóa thì mang thai trước, giao hợp sau; loài thú kiêm ái tự đủ hai tính đực và cái; loài kí sinh sống nhờ vào cây cao, nấm Nữ La sống nhờ vào cây phục linh. Cây thì bám vào đất, bèo thì sống dưới nước, chim thì bay trên hư không, thú thì chạy trên mặt đất, trùng ẩn dưới đất, cá thì nặn nơi vực sâu. Thuộc trời thì thân gần ở trên, thuộc đất thì thân gần ở dưới, thuộc thời gian thì thân gần hai bên. Mỗi mỗi tùy theo giống loại của mình. Như chim chĩ nghìn năm xuống biển thành sò hến. Chim sẽ trăm năm xuống sông thì biến thành con trai. Rùa, ba ba nghìn năm nói được tiếng người. Chồn nghìn năm biến thành mỹ nữ. Rắn nghìn năm nếu thân bị đứt thì tự nối lại được. Chuột trăm năm có thể làm thầy xem tướng. Những loài ấy nhiều năm mà biến thành.
Mùa xuân chim ưng biến thành chim tu hú. Mùa thu chim tu hú biến thành chim ưng. Những loài này theo thời tiết mà biến hóa Cho nên. cỏ mục biến thành đom đóm, lau mực biến thành dế, lúa biến thành sâu mọt gạo. Lúa mạch biến thành bướm; hoặc do lông và cánh sinh ra, hoặc do mắt biến thành, hoặc do tâm trí tồn tại. Những loài này từ vô tri biến thành hữu tri mà khí chất thay đổi theo.
Chim hạc biến thành con mang, rắn biến thành ba ba, dế biến thành tôm. Những loài này tuy huyết khí không mất, nhưng hình thể và đặc tính biến đổi. Nhừng loài như thế này không thể kể hết; vì thuận theo biến mà động, nên gọi là thuận thường.
Nếu sai quy luật đó thì trở thành yêu họa. Cho nên, mới có việc trái nghịch là hạ thể sinh từ thượng khí. Người sinh ra thú, thú sinh ra người, đây là do khí loạn. Nam biến thành nữ, nữ biến thành nam, đây là do khí biến vậy.
Ở nước Lỗ có Công Ngưu Ai bị bệnh bảy ngày thì biến thành hổ, thân hình đổi khác, răng dài, móng nhọn. Anh của Ngưu Ai vào thăm, hổ liền bắt ăn thịt. Lúc Ngưu Ai làm người không biết sẽ hóa thành hổ, lúc làm hổ chẳng biết sẽ hóa thành người.
Niên hiệu Thái Khang (280-284) đời Tấn, Nguyễn Sĩ ở Trần Lưu thấy rắn bị thương, không nỡ thấy nó bị đau, nên ông ngửi mãi vết thương của nó, sau đó trong mũi ông có hai con rắn.

About namcuulong

Check Also

PUCL QUYỂN 37 – CHƯƠNG KÍNH PHÁP

QUYỂN 37 Quyển này có một chương Kính tháp. 35. CHƯƠNG KÍNH THÁP 35.1. LỜI ...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *