Home / Pháp Uyển Châu Lâm / PUCL - Tập 3 / PUCL QUYỂN 32 – CHƯƠNG BIẾN HÓA VÀ NGỦ MỘNG

PUCL QUYỂN 32 – CHƯƠNG BIẾN HÓA VÀ NGỦ MỘNG

một ngày một đêm, mà không thấy nhàm chán. Đến ngày thứ hai, tâm ái của Diệu Ý bắt đầu vơi dần. Sang ngày thứ ba, Diệu Ý bảo hóa nhân ngồi dậy ăn uống, hóa nhân liền ngồi dậy, nhưng vẫn ôm ấp Diệu Ý chẳng chịu buông ra. Bấy giờ, Diệu Ý cảm thấy nhàm chán và hỏi:
– Chàng khác người quá vậy?
Hóa nhân nói:
– Đời trước, tôi cùng với người nữ quan hệ với nhau suốt mười hai ngày liền như thế.
Diệu Ý nghe hóa nhân nói, cảm thấy mình giống người bị mắc nghẹn nuốt không trôi, nhả ra không được, thân thể đau đớn như búa bổ. Đến ngày thừ tư, thân thể như bị xe cán qua. Đến ngày thứ năm như một hoàn sắt nóng, Ngày thứ sáu, tay chân đều đau đớn như tên bắn trúng tim.
Bấy giờ, Diệu Ý suy nghĩ: ‘Tôi nghe nói ở thành Ca-tì-la có thải từ con của vua Tịnh Phạn, thân màu vàng tía, đủ ba mươi hai tướng quí, thương người ngu muội, cứu kẻ khổ đau, thường ở thành ấy làm phúc, phóng ánh sáng màu vàng cứu độ tất cả mọi người, sao nay không đến cứu ta? Từ nay đến lúc chết, tôi không dám tham sắc nữa, Thà tôi ở cùng một hang với hổ, lang chứ không dám tham sắc dục để khỏi phải chịu khổ não này!
Khi ấy, hỏa nhân nổi giận quát:
– Đồ xấu xa kia! Nàng đã phả hết sự nghiệp của tôi. Nay tôi và nàng chung chăn chung gối, nếu không được như vậy thà chết sớm còn hơn. Nếu cha mẹ, người thân tôi có đến hỏi thì nàng nên tìm nơi nào đó trốn đi. Tôi thà chết chứ không thể chịu nhục.
Diệu Ý nói:
– Đồ xấu xa, tôi không cần, chàng muôn chết thì tùy ý!
Bấy giờ, hóa nhân lấy dao bén đâm cổ, máu chảy lênh láng, thấm ướt thân Diệu Ý và ngã lăn ra Diệu Ý không ngăn lại được. Đến ngày thứ hai thân thể hóa nhân bầm tím. Ngày thứ ba thi thể phình trương. Ngày thứ tư thi thể bắt đầu tan rã. Ngày thứ năm thi thê phân hủy. Ngày thứ sáu thịt da rơi rớt ra. Ngày thứ bảy chỉ còn xương thối, nhưng giống như keo, sơn bám chặt vào thân người nữ. Các chất bất tịnh đại, tiểu tiện, côn trùng dơ uế, máu mủ chảy tràn khắp thân người nữ. Người nữ vô cùng nhờm gớm, nhưng không trút bỏ được. Nàng liền phát nguyện: ‘Nếu các vị trời thần, tiên nhân, con của vua Tịnh Phạn có thể giải được nổi khổ của tôi, tôi sẽ đem nhà này và tất cả châu báu cung cấp cho các vị ấy’. Cô gái phát nguyện vừa dứt, Đức Phật cùng tôn giả A-nan, tôn giả Nan-đà, có Đế Thích dẫn đường Phạn vương theo sau đến nhà cô gái. Đức Phật phóng thường quang chiếu sáng khắp đất trời, đại chúng đều thấy Như Lai đang ngự trên lầu của cô gái ấy.
Cô gái nhìn thấy Đức Phật trong lòng hổ thẹn, muốn giấu bộ hài cốt, nhưng không có chỗ. Nàng lấy những tấm lụa trắng quấn kín thi thể, nhưng không sao ngăn được mùi hôi thối.
Cô gái thấy đức Thế Tôn liền đỉnh lễ. Vì hổ thẹn nên thân cô ảnh hiện cái bóng của hài cốt và bộ hài cốt hôi thối bỗng nhiên dính trên lưng cô. Lúc ấy, cô gái vô cùng hổ thẹn, khóc lóc và bạch Đức Phật:
• Bạch đức Thế Tôn! Như Lai có vô lượng công đức và từ bi, nếu có thể khiến cho con khỏi nạn khổ này con nguyện làm đệ tử Như Lai trọn đời không thay đổi!
Nhờ thần lực của Phật mà bộ hài cốt hôi thối tan biến. Cô gái vô cùng mừng rỡ, đỉnh lễ Phật và bạch rằng:
– Bạch đức Thế Tôn! Con có bao nhiêu trâu báu, nay xin dâng cúng Ngài.
Đức Phật dùng Phạm âm chú nguyện, cô gái nghe được, vô cùng hoan hi, liền chứng quả Tu-đà-hoàn. Năm trăm thị nữ nghe âm thanh của Đức Phật đều phát tâm Vô thượng bồ-đề. Vô lượng Phạm chúng thấy thần biến của Đức Phật chứng Vô sinh nhẫn. Nhưng vị trời đi theo Đế Thích, có vị phát tâm bồ-đề, có vị đác quả A-na-hàm”.
Kinh Bách duyên ghi: “Khi Đức Phật còn tại thế, trong thành Xá-vệ có vợ của một trưởng giả hạ sinh được bé trai vô cùng xấu xí, chẳng khác gì ác quỷ, ai cũng xa lánh. Theo năm tháng, đứa bé ngày càng lớn, cha mẹ nó chán ghét, ruồng bỏ, đánh đuổi. Loài vật thấy đứa bé xấu xí ấy cũng sợ hãi, huống gì loài người.
Vào một ngày kia, nó vào rừng hái trái ăn để nuôi sống, chim muông, cầm thú thấy nó đều sợ hãi bay chạy tán loạn, không quay lại.
Đức Thế Tôn nghĩ thương, nên Ngài dẫn các ti-kheo vào rừng độ nó; nhưng vừa thây Đức Phật, nó liền chạy trốn. Đức Phật dùng thần lực khiến nó không thể bỏ đi được.
Khi ấy, các tì-kheo, đến bên gốc cây ngồi kiết già thiền quán.

Đức Thế Tôn hóa thành một người xấu xí, bưng bình bát đựng đầy cơm, từ từ đi về phía nó. Thấy có người hình tướng xấu xí giống mình, trong lòng nó rất hoan hỉ và nói người ấy chính là bạn của mình, liền đến chỗ người kia hỏi thăm nhau và ngồi ăn chung. Ăn xong, hóa nhân kia bỗng trở thành người xinh đẹp. Thấy vậy, người xấu xí ấy hỏi:
– Sao bỗng nhiên ông trở thành người đẹp vậy?
Hóa nhân đáp:
– Vì tôi ăn thức ăn này. Khi ăn, tôi dùng thiện tâm quán sát các vị tì-kheo đang ngồi thiền bên gốc cây kia nên được thân hình xinh đẹp.
Người xấu xí ấy nghe vậy, liền làm theo và thân hình cũng được xinh đẹp, trong lòng vui sướng tột cùng, càng tin tưởng hóa nhân hơn.
Bấy giờ, hóa nhân liền hiện lại thân Phật. Người xấu xí thấy Đức Phật có ba mươi hai tướng quí, tám mươi vẻ đẹp, hào quang chiếu sáng khắp nơi, giống như trăm nghìn mặt trời, ông đến trước Đức Phật đỉnh lễ và ngồi sang một bên. Đức Phật nói pháp, người ấy vừa nghe liền chứng quà Tu-đà-hoàn, kế đó ông quỳ trước Đức Phật cầu xin xuất gia. Đức Phật nói:
– Thiện lai tì-kheo! Râu tóc người ấy tự rụng, đầy đủ pháp phục, trở thành sa-môn, tinh tấn tu tập, cuối cùng chứng quả A-la-hán.
Các tì-kheo thấy vậy, liền thỉnh Đức Phật nói nhân duyên đời trước của vị ấy. Đức Phật bảo:
– Trong vô lượng kiếp quá khứ, có Đức Phật ra đời hiệu là Phất-sa. Đức Phật ấy ngồi kiết già bên gốc cây. Lúc ấy, Ta và Di-lặc đều là bồ-tát cùng đi đến chỗ Đức Phật ấy cúng dường đầy đủ các thứ, đồng thời đứng nhón một chân suốt bảy ngày nói kệ ca ngợi:

About namcuulong

Check Also

Road between Hoi An and Hue

PUCL QUYỂN 37 – CHƯƠNG KÍNH PHÁP

QUYỂN 37 Quyển này có một chương Kính tháp. 35. CHƯƠNG KÍNH THÁP 35.1. LỜI ...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *