Home / Pháp Uyển Châu Lâm / PUCL - Tập 3 / PUCL QUYỂN 32 – CHƯƠNG BIẾN HÓA VÀ NGỦ MỘNG

PUCL QUYỂN 32 – CHƯƠNG BIẾN HÓA VÀ NGỦ MỘNG

xinh đẹp, đầy đủ các tướng, thân màu vàng ròng, chiếu sáng rực rỡ, cử chỉ uyển chuyển ở đời hiếm có; biện tài vô ngại, giọng nói trong trẻo, sâu kín hòa dịu. Khi nói, cô thường mỉm cười, đi đến đâu thì ánh sáng chiếu soi đến đó, y phục cũng có màu vàng ròng. Ai thấy cũng đều lưu luyến không muốn lìa xa. Cô đi đến bất cứ đâu đều có người theo hầu.
Bấy giờ, có con trai của vị trưởng giả Thượng Oai Đức, vì dục lạc chuẩn bị xe ngựa lộng lẫy, đem nhiều tài bảo, hẹn đến Kim sác một khu vườn để cầu hôn.
Bấy giờ, Kim sắc nhờ duyên lành đời trước cảm ứng nên được bồ-tát Văn-thù giáo hóa cho vào đạo, biến hóa tự tại. Kim sác gối đầu lên chân của Thượng Oai Đức nằm ngủ. Bấy giờ, Kim sác dùng thần biến hiện tướng chết, thân thể trương sình, hôi thôi không ai dám đến gần. Bỗng chốc bụng vỡ, ruột, gan, ngũ tạng lộ ra hôi thối rất gớm ghê, các đường đại tiện, tiểu tiện bài tiết ra chất bất tịnh, các căn và tứ chi đều bị dòi, ruồi rỉa rúc ghê gớm, không thể diễn tả.
Thượng Oai Đức thấy tử thí ấy, trong lòng vô cùng sợ hãi, toàn thân rung động, thầm nghĩ: ‘nay không ai cứu giúp ta!’. Nhìn khấp nơi không có chỗ nào để nương nhờ, nên Thượng Oai Đức càng sợ hãi kêu la, hoảng hốt.
Có hai nguyên nhân khiến Thượng Oai Đức sợ hãi: ‘Một là từ nhỏ đến lớn chưa từng thấy việc ghê gớm như vậy; hai là vì mọi người biết mình cùng vớf Kim Sắc hẹn đến đây. Nay cô ấy bỗng: nhiên chết chắc chắn mọi người sẽ nói đo mình giết. Vua A-xà-thế ngang tàng không xét lý lẽ, thể nào ta cũng bị giết’. Nghĩ thế, nên Thượng Oai Đức sợ hãi
Lúc ấy, Thượng Oai Đức một mình ở giữa khu rừng, không thấy người nào, liền nghĩ: “Tất cả phàm thánh, ai có thể cứu giúp mình?’.
Tuy trong căn lành quá khứ của Thượng Oai Đức đã chín muồi, nhưng vẫn không nghe thấy Bồ-tát Văn thù nói pháp cho Kim sắc. Bồ-tát Văn-thù liền dùng thần lực khiến cho cây cối trong rừng đều nói kệ. Thượng Oai Đức nghe rồi, vô cùng vui mừng, liền bỏ thi thể, rời khỏi vườn cây, tìm đến chỗ Đức Phật Trình bày hết nguyên nhân sợ hãi.
Đức Phật khuyên Thượng Oai Đức:
– Ông chớ lo lắng sợ hãi. Ta sẽ ban cho ông tất cả sự an ổn. Nếu ông quy y Phật thì không còn gì để sợ
Thượng Oai Đức bạch Phật:
– Bạch Đức Thế Tôn! Tất cả sợ hãi từ đâu sinh ra?
Phật dạy:
– Sợ hãi từ tham, sân, si sinh ra. Ông nên biết, sự sợ hãi ấy không có chủ thể, không tạo tác, không có sự chấp giữ. Dục giác trước kia của ông bấy giờ ở đâu?
Thượng Oai Đức thưa:
– Khi thấy sắc đẹp, hàng phàm phu thường đắm trước, nên khởi ác giác. Trong thánh pháp không có việc như thế.
Thế là Đức Phật dùng nhiều phương tiện thuyết pháp cho Thượng Oai Đức nghe. Nghe xong, Thượng Oai Đức đắc Thuận pháp nhẫn. Khi ấy, Kim sác biết Thượng Oai Đức đã được giáo hóa, nàng trang trí năm trăm xe ngựa lộng lẫy, vây quanh trước sau đi đến chỗ Phật và đứng qua một bên.
Bấy giờ, bồ-tát Văn-thù hỏi Thượng Oai Đức:
– Ông biết người này không?
Thượng Oai Đức thưa:
– Nay con mới thật biết.
Bồ-tát Văn-thù hỏi:
– Ông nói biết gì?
Thượng Oai Đức xoay về phía bồ-tát Văn-thù nói kệ:
Thấy sắc như bọt nước
Các thụ tợ bọt bèo
Quán xét đồng dương diêm
Điều con biết như vậy!
Thấy hành như thân chuối
Biết thức như huyễn mộng
Tên “nữ” chỉ giả danh
Điều con biết như vậy!
Thân vô tri như cây
Như ngói đá và cỏ
Không thể thấy được tâm
Điều con biết như vậy!
Phàm phu như người say
Điên đảo sinh ác giác
Người trí không nhiễm ô
Điều con biết như vậy!
Như thây chết trong rừng
Hôi thối và nhơ uế
Thân thể vốn như thế
Đó là điều con biết!
Quá khứ vốn không diệt
Vị lai cũng không sinh
Hiện tại không dừng trụ
Điều con biết như vậy!
Văn-thù, ngài lắng nghe
Ơn kia khó báo đền
Con vốn nhiều tham dục
Thấy bất tịnh được thoát
Thân kia thật không chết
Hiện chết để dạy con
Thương chúng sinh nên hiện
Ai thấy cũng phát tâm
Tham, sân, si như vậy
Tất cả là phiền não
Pháp tính vốn như thế
Hay thay! Thật vi diệu!
Bấy giờ, Đức Phật bảo tôn giả A-nan:
– Thuở xưa Kim sắc và Thượng Oai Đức được giáo hóa, nên phát tâm bồ-đề, nay lại nghe pháp đắc Thuận pháp nhẫn. Kim sắc này ở đời vị lai trải qua chín mươi trăm nghìn kiếp sẽ thành Phật hiệu là Bảo Quang Như Lai. Thượng Oai Đức ở chỗ Phật Bảo Quang làm bồ-tát hiệu là Đức Quang. Sau khi Phật Bảo Quang nhập diệt, Đức Quang sẽ thành Phật hiệu là Bảo Diệm Như Lai”.
Kinh Quán Phật tam-muội ghi: “Đức Phật bảo tôn giả A-nan:
– Thuở xưa, lúc Ta an cư ở nước Đa-la-nại, khi ấy có kĩ nừ Diệu Ý sống trên tòa lâu đài. Ngày xưa, nàng ấy vốn đã có duyên với Đức Phật. Ta liền hóa thành thiếu niên mười lăm tuổi, khôi ngô tuấn tú, ở thế gian không ai sánh bằng. Diệu Ý nhìn thấy liền sinh vui mừng và nói:
– Này chàng! Nhà thiếp giống như Công Đức thiên, giàu có vô cùng, châu báu trang hoàng lộng lẫy. Nay thiếp đem thân này và nô tì hết lòng hầu chàng đầy đủ. Nếu chàng chấp nhận theo lời yêu cầu của thiếp, thiếp sẽ cung cấp tất cả, không luyến tiếc!
Diệu Ý nói vừa dứt lời, hóa nhân liền đến giường nằm, ngay lập tức cô gái tiến lại gần bên và nói: ‘Này chàng! Xin cho thiếp được thỏa lòng!’. Hóa nhân không dám làm trái, nên Diệu Ý tùy tiện thỏa mãn dục vọng. Diệu Ý gần gũi hóa nhân suốt

About namcuulong

Check Also

PUCL QUYỂN 37 – CHƯƠNG KÍNH PHÁP

QUYỂN 37 Quyển này có một chương Kính tháp. 35. CHƯƠNG KÍNH THÁP 35.1. LỜI ...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *