Home / Pháp Uyển Châu Lâm / PUCL - Tập 3 / PUCL QUYỂN 32 – CHƯƠNG BIẾN HÓA VÀ NGỦ MỘNG

PUCL QUYỂN 32 – CHƯƠNG BIẾN HÓA VÀ NGỦ MỘNG

Văn Dĩnh liền làm theo lời người kia, ông dẫn mười mấy người đi theo dòng nước quả nhiên thấy có một cây dương khô. Văn Dĩnh nói: “Chính là chỗ này!”. Ông cho người đào lên, sâu chưa bao nhiêu đã thấy quan tài. Quan tài đã mục rã, một nửa đang nằm dưới nước. Văn Dĩnh nói với mọi người:
– Vừa rồi tôi nghe theo lời các vị cũng cho là không thật, nhưng người đời truyền tụng không thể không có!_ Văn Dĩnh dời quan tài của ông ta và cúng tế rồi lên đường.
26.6.2. Đời Tống, Trần Tú Viễn: Ông người Dĩnh Xuyên, từng giữ chức Tây tào ở Tương châu, nhưng ngụ tại huyện Lâm Tương. Lúc nhỏ ông đã tin kính, phụng thờ Tam bảo. Dù đã hơn sáu mươi tuổi, nhưng ông vẫn giữ vững lòng tin không hề suy giảm.
Khoảng tháng bảy, niên hiệu Nguyên Huy (473-477), một hôm, lúc trời vừa tối, ông nằm nghỉ và oán thán: “Muôn vật sinh tử xoay vần không định, thân ta từ đâu mà có?”. Ông nhứt tâm cầu nguyện, mong được cảm mộng. Bấy giờ trời đã về đêm, phòng ốc tối tăm, không có đèn đuốc, bỗng ông nhìn thấy bên cái gối như có đom đóm, phát ra ánh sáng rồi bay vụt đi. Một lát sau, cả phòng sáng rực và chiếu đến không trung, giống như ban ngày.
Tú Viễn vội vàng ngồi dậy chấp tay thở hổn hển. Bỗng chốc ông nhìn thấy giữa sảnh đường có một cây cầu cách mặt đất khoảng bốn năm trượng, hai bên có lan can màu đỏ rực lơ lững giữa không trung.
Tú Viễn không biết mình lên đó bao giờ mà đã ngồi ngay thăng bên cầu và thấy nam nữ y phục chỉnh tề chẳng khác gì người đời qua lại tấp nập. Cuối cùng có một phụ nữ khoảng ba mươi tuổi mặc áo xanh váy trắng đi đến chỗ Tú Viễn và đứng sang bên trái. Bỗng chốc lại có một phụ nữ khác toàn thân mặc đồ trắng, búi tóc lệch một bên, tay cầm hoa, hương đến đứng trước mặt và nói với Tú Viễn:
– Tiền thân của ông chính là ta đây! Vì ta dâng hoa hương này cúng dường Phật, nên được chuyển đổi làm thân ông.
Người ấy quay lại chỉ người phụ nữ bận áo xanh váy tráng và nói:
– Người kia chính là tiền thân của tôi.
Nói xong, liền bỏ đi. Người ấy đi rồi, cây cầu cũng dần dần biến mất, Tú Viễn cũng không biết mình xuống cầu từ lúc nào và ánh sáng cũng biến mất.
26.6.3. Đời Tống, Gia Cát Phú: Ông người Lang Gia. Vào niên hiệu Vĩnh Gia, đời Tống, ông được chuyển đến làm thái thú ở Cửu Chân, tất cả người nhà đều để lại kinh đô Lạc Dương, chỉ dẫn theo con trai trưởng là Nguyên Sùng đến nhận chức. Sau đó, Cát Phú bị bệnh chết ở quận Cửu Chân, lúc đó Nguyên Sùng mới mười chín tuổi, đưa quan tài của cha về quê. Môn sinh của Cát Phú là Hà Pháp Tăng muốn chiếm đoạt tài sản của ông, bèn âm mưu với đồng bọn xô Nguyên Sùng xuống sông chết, rồi cùng nhau phân chia tài sản.
Đêm hôm ấy, mẹ của Nguyên Sùng là Trần thị nằm mộng thấy Nguyên Sùng về trình bày rõ ràng việc cha chết và nói mình bị chết oan, thi thể trôi nổi, oán hận và đau khổ vô cùng. Cha mẹ nuôi dưỡng bấy lâu, nay bỗng chốc vĩnh viễn biệt li, thật ngậm sầu nuốt hận, nói sao cho hết! Than ôi! Thật không thể kiềm lòng!
Lại nói:
– Do con đi gấp, mệt mỏi nên nằm ngủ bên cửa sổ. Tuy nằm trên giường, nhưng đầu gối lên cửa sổ, mẹ hãy xem chỗ con nằm ngủ thì sẽ biết chắc không phải hư dối.
Bấy giờ Trần thị vô cùng bi thương, giật mình thức dậy, đốt đèn soi chỗ đứa con nằm ngủ thì thấy có dấu thấm ướt giống như hình người. Lúc ấy cả nhà gào khóc thảm thiết và tìm hỏi.
Lúc ấy, Từ Sâm vừa nhận chức ở Giao châu, Từ Đạo Lập làm trưởng sử. Trần thị là cô của Đạo Lập, nên bà trình bày rõ việc đã nằm mộng, nhờ Từ Sâm và Từ Đạo Lập kiểm tra lại tin này. Từ Sâm, Từ Đạo Lập trên đường đi gặp được thuyền chở quan tài cùa Cát Phú, hỏi ngày cha con Cát Phú chết giống như lời vong hồn đã báo mộng, liền bắt hai kẻ giết người. Hai người kia cúi đầu nhận tội. Từ Sâm, Từ Đạo Lập theo pháp luật giết chúng và cho người đưa quan tài về kinh đô.
26.6.4. Đời Tống, Mã Kiền Bá: Ông người ở Lãng Trung, Ba Tây, thuở nhỏ đã tin Phật và từng làm huyện lệnh Tuyên Hán. Vào tháng bảy niên hiệu Nguyên Gia thứ hai (425), đời Tống, ông ngủ trong huyện đường, mộng thấy ở phía chân trời có ba người cao hơn hai trượng, dung mạo tư thái xinh đẹp, đang đứng trên mây nhìn xuống, có chư thiên trỗi nhạc vang rền khắp hư không. Lại nghe có tiếng nói:
– Ông sẽ gặp nạn ở Kinh Sở vào ngày mùng bốn tháng tám năm Mậu Dần. Nếu ông ẩn cư trong núi rừng thì tai nạn kia sẽ tiêu trừ. Nếu ở nhà mà trai giới cũng được thoát nạn. Nếu vượt qua kì hạn này ông sẽ ngộ đạo.
Bấy giờ, ông nhìn xuống dưới thấy có tám người từng quen biết là Dương Xiêm v.v… đều bị gông cùm, xiềng xích. Ông lại thấy đạo sĩ Hồ Liêu và vị thần nửa thân dưới đất nửa thân trên trời, cả hai đều dự đoán tháng, năm mà tám người kia sẽ chết, nhưng cũng nói với Hồ Liêu:
– Nếu ông có thể tu thân, tích đức thì vẫn còn kéo dài tuổi thọ!
Tám người kia đều chết đúng như kì hạn đã đoán. Hồ Liêu càng sợ hãi, tin theo Phật pháp vào ẩn cư trong núi và nỗ lực tu tập.
Kiền Bá làm Tây tào ở Lương châu. Khi tướng quân Lương châu là Tiêu Tư Thoại chuyển đến Nam Man, cho Kiền Bá làm Hành tham quân. Kiền Bá nghe nói đến Kinh Sở, thì lòng vô cùng lo sợ, nên khi gần đến núi Vệ, bèn xin từ chức, nhưng Tiêu Tư Thoại không đồng ý. Đến cuối tháng sáu năm thứ mười lăm, nhằm năm Mậu Dần, ông mắc bệnh. Đến ngày mùng bốn tháng tám, bệnh tình của ông nguy kịch, sắp chết. Đêm ấy, bỗng nhiên trời bừng sáng, ông nhìn thấy ở phía tây có ba người, thân cao hai trượng. Người đứng trước mặc y phục đội mũ, tóc mai rủ xuống, trên đầu có vòng tròn sáng. Hai người đứng sau, thân hình vàng chói, dáng vẻ uy nghi. Tất cả đều đứng trên hư không, cách mặt đất vài nhận. Kiền Bá nhìn thấy giống như những gì trước đã mộng thấy. Trong chốc lát thì không nhìn thấy nữa, chi còn lại hương thơm phảng phất một lúc mới hết.
Những người có mặt đều ngửi được mùi hương ấy. Nhờ đó ông toát mô hôi và bệnh tình thuyên giảm. Kiền Bá đang ở dưới mái nhà dột nát, nhưng lúc ấy cảm thấy như mình đang trong cung điện, tường mái đều bằng châu báu sáng rực. Sau đó ông bình phục hoàn toàn.
26.6.5. Đời Đường, Thích Trí Hưng: Sư họ Tống, người Lạc châu, trụ tại chùa Đại Trang Nghiêm, kinh đô đời Đường. Sư là người khiêm nhường, sống kiệm ước, giới hạnh thanh tịnh. Sư theo luật sư Thủ tụng kinh, học luật, một lòng sớm hôm hầu hạ chưa từng biếng trễ. muốn báo ơn vị ấy. Nàng thay tôi chuẩn bị mười tấm

About namcuulong

Check Also

Road between Hoi An and Hue

PUCL QUYỂN 37 – CHƯƠNG KÍNH PHÁP

QUYỂN 37 Quyển này có một chương Kính tháp. 35. CHƯƠNG KÍNH THÁP 35.1. LỜI ...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *