Home / Pháp Uyển Châu Lâm / PUCL - Tập 3 / PUCL QUYỂN 30 – CHƯƠNG TAM BẢO TRỤ TRÌ

PUCL QUYỂN 30 – CHƯƠNG TAM BẢO TRỤ TRÌ

* Lời bàn
Hai người này đều không tu chân thật tính trong phương tiện đạo, không tu bốn niệm xứ v.v… không quán năm ấm vô thường, khổ không, vô ngã, ngã sở, tham chấp ngã kiến, nhân kiến, chúng sinh kiến, lại gây nhiều tội nghịch, chê bai Như Lai. Vì thế, hai người tuy còn sống mà bị rơi vào địa ngục A-tì, chịu khổ vô cùng, khó trình bày hết.
22.5. BỒ-TÁT
Kinh Ca-diếp ghi: “Bấy giờ, Phật bảo Ma-ha Ca-diếp:
– Không lâu nữa, Như Lai sẽ vào Niết-bàn.
– Bạch đức Thế Tôn! Xin Thế Tôn trụ lại thế gian một kiếp, hoặc gần một kiếp để hộ trì chính pháp_ Ca-diếp thưa.
– Giả sử một nghìn Đức Phật ra đời, vận tất cả thần thông, thuyết pháp, giáo hóa, thì người ngu vẫn không thể dứt trừ ác dục. Này Ca Diếp! Vào thời mạt pháp, sau năm trăm năm, sẽ có các chúng sinh đầy đủ căn lành, tâm ý thanh tịnh, có thể báo đáp ân Phật, hộ trì pháp của ta.
– Bạch Đức Thế Tôn! Con tu hành không bao nhiêu, trí tuệ lại cạn cợt, không thể kham nổi trách nhiệm nặng nề, chỉ có bồ-tát mới có thể gánh vác trách nhiệm này. Thí như ông lão một trăm hai mươi tuổi, bịnh nặng, không thể đi đứng, lại không con cái, chỉ sống một mình. Bấy giờ, có một người rất giàu, nhiều tài sản, mang trân bảo đến nói với người bệnh: ‘Tôi có việc phải đến nơi khác, nên đem trân bảo này gởi ông giữ, khi tôi trở về ông hãy trả lại’. Khi người kia đi chẳng bao lâu, bịnh trở nên nguy cấp và ông lão qua đời, nên những trân bảo mà người kia gởi đều mất hết. Người kia trở về, không tìm thấy trân bảo của mình.
Bạch Thế Tôn! Cũng vậy, hàng thanh văn tu hành rất ít, trí tuệ nông cạn, lại không có bạn đồng tu, nên không thể trụ lâu ở thế gian. Nếu giao phó cho họ thì không bao lâu chính pháp sẽ hoại diệt.
Phật ca ngợi Ca-diếp:
– Ta đã rõ biết việc này, nhưng vẫn phó chúc chính pháp cho ông, khiến kẻ ngu si kia nghe được mà sinh tâm hối cải.
– Bạch Đức Thế Tôn! Nay con xin nêu ra thí dụ thứ hai: Ví như có người cường tráng, không bị bịnh khổ, thọ mạng vô lượng trăm nghìn vạn tuổi, sinh vào dòng tộc giàu có, đầy đủ của cải, trân bảo, khéo trì tịnh giới, đại từ đại bi, tâm thường hoan hỉ, làm lợi ích cho nhiều người, giúp họ được an vui. Bấy giờ, có một người mang của báu đến nói: ‘Tôi có việc phải đến nơi khác nên đem của báu này gởi ông giữ. Hoặc mười năm, hoặc hai mươi năm, khi trở về tôi sẽ gặp lại ông’. Sau đó, người giàu cất giữ của báu. Khi người kia trở về, người này giao lại của báu. Bạch Đức Thế Tôn! Cũng vậy, nếu giao phó cho những bồ-tát ma-ha-tát, thì dù trải qua vô lượng nghìn ức na-do-tha kiếp pháp bảo cũng không bao giờ hoại diệt, vì bồ-tát làm lợi ích vô lượng vô biên chúng sinh và làm cho Tam bảo không bị đoạn diệt.
Bạch Đức Thế Tôn! Con không thể giữ gìn chính pháp, chỉ có bồ-tát mới có thể đảm nhận. Như Lai nên phó chúc cho đại bồ-tát Di-lặc đang ở trong pháp hội này. Vào vị lai trong năm trăm năm trước khi chính pháp diệt, pháp của Như Lai kết tập đều được giữ gìn, giảng nói lưu truyền rộng rãi. Tại sao? Vào vị lại, bồ-tát Di-lặc sẽ chứng Vô thượng chính giác. Thí như thái tử lớn của vua sẽ làm vua, như pháp mà trị thế. Cũng thế, bồ-tát Di-lặc tiếp nối kế thừa ngôi vị Pháp Vương, hộ trì chính pháp.
Đức Phật ca ngợi Ca-diếp:
– Thật đúng như lời ông nói!
Đức Phật liền duỗi tay phải, xoa đỉnh bồ-tát Di-lặc và nói:
– Này Di-lặc! Ta phó chúc cho ông, vào thời mạt pháp, trong năm trăm năm trước khi chính pháp diệt, ông sẽ hộ trì Tam bảo, đừng để đoạn diệt.
Khi Như Lai xoa đỉnh bồ-tát Di-lặc, tam thiên đại thiên thế giới chấn động sáu cách và tràn ngập ánh sáng. Chư thiên cõi Dục cho đến cõi trời A-ca-nị-trá đều chắp tay thưa bồ-tát Di-lặc: ‘Như Lai đem chính pháp giao phó Thánh giả, xin ngài vì lợi ích trời người mà nhận lấy!’.
Từ chỗ ngồi, bồ-tát Di-lặc đứng dậy, bày vai bên phải, gối phải sát đất, chắp tay cung kính thưa:
– Bạch Đức Thế Tôn! Vì lợi ích tất cả chủng sinh, con còn chấp nhận chịu khổ vô lượng ức kiếp, huống gì Như Lai phó chúc chính pháp, mà con không nhận sao! Bạch Đức Thế Tôn! Vào vị lại, con sẽ thụ trì, giảng nói pháp Vô thượng chính giác mà Đức Như Lai tập hợp trong vô lượng a-tăng kỳ kiếp.
Khi bồ-tát Di-lặc nói lời này, tam thiên đại thiên thế giới chấn động sáu cách”.
Kinh Đại tập ghi: “Bấy giờ, đức Thế Tôn bảo thượng thủ Di-lặc và tất cả bồ-tát ma-ha-tát trong hiền Kiếp:
– Này các thiện nam! Thuở xưa, khi hành đạo Bồ-tát, Ta thường cúng dường chư Phật, lấy thiện căn này làm nhân Vô thượng chính giác. Ngày nay, vì thương xót chúng sinh, Ta chia quả báo này làm ba phần: Một phần để tự thụ dụng; phần thứ hai, sau khi diệt độ, Ta cho hàng Thanh văn tu tập thiền định, giải thoát tam-muội kiên cố, khiến họ không thiếu thốn. Phần thứ ba, Ta cho hàng Thanh văn phá giới, nhưng đọc tụng kinh điển và những tì-kheo trong thời chính pháp, tượng pháp, khiến họ không thiếu thốn.
Này Di-lặc! Nay ta lại giao phó hàng thanh văn
có ba nghiệp tương ưng, tì-kheo, tì-kheo-ni, ưu-bà-tắc, ưu-bà-di, cho đến những người đắp ca-sa phá giới trong thời chính pháp, tượng pháp cho ông, đừng để họ thiếu thốn, cô độc mà chết. Cũng đừng làm cho các chiên-đà-la, quốc vương não hại nhau khiến thân tâm phải khổ não.
Hôm nay, Ta lại giao phó những thí chủ kia cho ông. Ông nên hộ trì, dưỡng dục những người cúng dường cho hàng xuất gia trong giáo pháp của ta, dù là pháp khí hay chẳng phải pháp khí.
Này Di-lặc! Hiện tại, hoặc vị lai, người nào đọc tụng, thụ trì pháp môn này thì trăm nghìn vạn đời được mười công đức thanh tịnh, đó là thân, miệng, ý thanh tịnh, từ lìa sát sinh cho đến lìa tà kiến.
Nếu người nào chí thành lắng nghe pháp môn này thì người ấy trụ nơi chân thật, trong trăm nghìn vạn đời thường được tám công đức thanh tịnh:
1. Trường thọ.
2. Đoan chính.

About namcuulong

Check Also

PUCL QUYỂN 37 – CHƯƠNG KÍNH PHÁP

QUYỂN 37 Quyển này có một chương Kính tháp. 35. CHƯƠNG KÍNH THÁP 35.1. LỜI ...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *