Home / Pháp Uyển Châu Lâm / PUCL - Tập 3 / PUCL QUYỂN 30 – CHƯƠNG TAM BẢO TRỤ TRÌ

PUCL QUYỂN 30 – CHƯƠNG TAM BẢO TRỤ TRÌ

thêm hai phần nước, rồi bán cho người cô gái gần thành thị. Cô gái này lại pha thêm hai phần nước nữa, rồi đem bán cho cô gái trong thành. Cô gái này lại pha thêm hai phần nước nữa, rồi đem ra chợ bán. Khi đó có một người cưới vợ cho con trai, nên cần sữa tốt để đãi khách, ra chợ mua. Người bán sữa đòi giá cao. Người này nói:
– Sữa của cô pha nhiều nước, không đáng giá như thế. Hãy nói đúng giá, nay ta cần đãi khách nên mới mua.
Người này đem sữa về nhà nấu cháo, thì hoàn toàn không còn mùi sữa. Tuy vậy vẫn hơn nghìn lần vị đắng, vì vị của sữa là bậc nhất trong các vị.
Này thiện nam! Sau khi Ta vào niết-bàn hơn tám mươi năm, trong thời chính pháp, kinh này lưu truyền rộng rãi nơi Diêm-phù-đề. Khi đó, nhiều ác tì-kheo ăn cắp kinh này, chia thành nhiều phần, làm mất đi sắc hương, mùi vị của chính pháp. Tuy các ác tì-kheo đó vẫn đọc tụng kinh này, nhưng đã làm mất nghĩa lý cốt yếu sâu xa của Như Lai. Họ cho lưu hành ở thế gian, trau chuốt những lời vô nghĩa, đoạn trước đặt ở đoạn sau, đoạn sau đặt ở đoạn trước, đoạn trước, đoạn sau đặt vào giữa, đoạn giữa đặt ra trước sau. Nên biết các ác tì-kheo như thế là bè đảng của ma, cất chứa tất cả các vật bất tịnh, rồi nói rằng đức Như Lai cho phép. Giống như cô gái chăn bò pha thêm nhiều nước vào sứa. Cũng thế, các ác tì-kheo dối cho lời lẽ thế gian là kinh này, khiến nhiều chúng sinh luận bàn không đúng, ghi chép không đúng, thụ nhận không đúng, lại tôn trọng, ngợi khen, cung kính, cúng dường họ. Vì lợi dưỡng, các ác tì-kheo không thể xiển dương rộng rãi kinh này, nếu có lưu truyền cũng không đầy đủ.Tuy không có ý vị gì, nhưng kinh này vẫn hơn kinh khác nghìn lần; giống như cô gái chăn bò nghèo cùng và những người buôn bán nói trên làm cho sữa không có mùi vị, nhưng vân hơn hẳn các vị đắng nghìn lần. Kinh Đại Niết-bàn thuộc kinh điển Đại thừa, vượt trên các kinh Thanh văn, giống như vị sữa bò là bậc nhất trong các vị. Do nghĩa này nên gọi là Đại Niết-bàn”.
22.4. GIẢNG PHÁP VÀ NGHE PHÁP
Kinh Niết-bàn ghi: “Lại nữa, này thiện nam! Nếu đệ tử ta thụ trì, đọc tụng, biên chép, giảng nói kinh Niết-bàn này, thì chớ giảng nói không đúng lúc, không đúng nơi, không người thỉnh. Chớ giảng kinh này với tâm xem thường nói mọi lúc mọi nơi, tâm tự ca ngợi bản thân xem thường người khác, tâm muốn diệt trừ Phật pháp hưng thịnh thế pháp.
Này thiện nam! Nếu đệ tử của ta thụ trì kinh này, lại giảng nói không đúng lúc cho đến làm hưng thịnh thế pháp, thì mọi người sẽ xem thường quở trách: “Nếu kinh Đại niết-bàn là kho tàng bí mật của Phật, có uy lực thì sao ông giảng nói không đúng lúc cho đến làm hưng thịnh thế pháp?’. Nếu người trì kinh này nói: ‘Kinh này không có uy lực, đã không có uy lực, dù thụ trì vô ích’, thi người này là ác tri thức của chúng sinh, là quyến thuộc của ma, chẳng phải đệ tử của ta. Vì người này xem thường, hủy báng kinh Niết-bàn, khiến vô lượng chúng sinh đọa vào địa ngục. Nên biết nếu người nào vì lợi dưỡng, vì năm dục, vì tiếng tăm mà thuyết kinh thì đồng với việc kinh doanh, làm cho chính pháp mau chóng hủy diệt”.
Kinh Niết-bàn ghi:
-Tại sao gọi là đem chiên-đàn đổi gỗ tạp? Vì muốn được cúng dường, nên đệ tử của ta đến nhà cư sĩ giảng nói kinh pháp mà họ lơ là, không thích nghe. Cư sĩ ngồi chỗ cao, tì-kheo ngồi nơi thấp, dù đem cao lương mỹ vị cung cấp, nhưng họ vẫn chẳng chịu nghe.
Tại sao gọi là đem vàng đổi đồng thau? Vì đồng thau ví như sắc, thanh, hương, vị, xúc; còn vàng ví như giới cấm. Các đệ tử của ta do vì sắc, v.v… mà phá giới.
Tại sao gọi là đem bạc đổi lấy chì thiếc? Bạc ví như mười pháp thiện, chì thiếc ví như mười pháp ác. Các đệ tử của ta bỏ mười điều thiện, hành theo mười pháp ác.
Tại sao gọi là đem lụa đổi lấy vải thô? Vải thô ví như tâm không biết hổ thẹn. Lụa ví như tâm biết hổ thẹn. Các đệ tử của ta bỏ tâm biết hổ thẹn, quen theo tâm không biết hổ thẹn.
Tại sao gọi là đem cam lộ đổi lấy thuốc độc? Thuốc độc ví như những lợi dưỡng. Cam lộ ví như các pháp vô lậu. Các đệ tử của ta vì lợi dưỡng nên đến nhà cư sĩ, thường ca ngợi bản thân và nói mình đã được pháp vô lậu.
Kinh Pháp hoa ghi:
– Bồ-tát ma-ha-tát không được gần gũi quốc vương, vương tử, đại thần, quan lại, ngoại đạo, Phạm chí Ni-kiền-tử v.v…, không được biên chép văn chương thế tục, ca vịnh sách vở ngoại đạo, cho đến không được phạm Ác luật nghi như: săn thú, bắt cá, v.v…, không được gần gũi người cầu giai vị Thanh văn; đối với thân người nữ, không nên duyên vào tướng phát sinh ý niệm dục mà thuyết pháp, cũng chẳng nên ưa nhìn. Nếu vào nhà cư sĩ thì không được nói chuyện với thiếu nữ nhỏ tuổi, gái trinh, gái góa; lại cũng chẳng gần gũi làm bạn với năm hạng người bất nam, chẳng được một mình vào nhà cư sĩ; nếu có nhân duyên cần vào một mình thì phải một lòng niệm Phật. Nếu nói pháp cho người nữ thì không được cười đùa hở răng, không để lộ hông ngực, cho đến vì Phật pháp mà còn không được gần gũi, huống gì việc khác! Lại chẳng nên nuôi đệ tử nhỏ tuổi, sa-di, trẻ con; cũng chẳng nên cùng thầy với chúng, thường thích ngồi thiền ở nơi hoang vắng để nhiếp tâm.
Kinh Phật tạng ghi:
– Có năm hạng người bất tịnh nói pháp:
1. Tự cho mình biết hết Phật pháp.
2. Nêu ra những ý nghĩa trái nghịch trong kinh.
3. Nghi ngờ, không tin các pháp.
4. Nói theo hiểu biết của mình mà không căn cứ kinh pháp.
5. Vì lợi dưỡng mà nói pháp.
Ta nói người này sẽ đọa địa ngục, không thể đến niết-bàn.
Kinh này còn ghi:
– Từ lâu, Ta siêng năng, khổ nhọc cầu pháp bảo này mà người ác đó không chịu giảng nói, chỉ cho kinh này ngữ nghĩa trái nhau, khởi tâm khen chê, không thuận chính pháp, nuôi dưỡng tâm tự cao, tùy ý giảng nói để mưu cầu lợi dưỡng. Nếu thiện tì-kheo nghe tì-kheo nói pháp xen lẫn giáo nghĩa ngoại đạo thì nên bỏ đi; nếu không bỏ đi thì tì-kheo này chẳng phải là thiện tì-kheo, cũng chẳng gọi là Phật tử. Ta gọi tì-kheo nói pháp như thế là đệ tử của ngoại đạo Ni-kiền-tử, chẳng phải đệ tử Phật, mà thuộc về hạng địa ngục, súc sinh, ngạ quỷ. Tại sao? Vì chưa chứng pháp mà ngồi tòa cao, bản thân mình không biết mà dạy người khác, nhất định phảỉ đọa địa ngục.
Lại nữa, vào đời vị lai có những tì-kheo thích đọc kinh sách ngoại đạo, khi nói pháp thì trau chuốt, chinh sửa văn từ để đại chúng vui thích. Bấy giờ, ác ma hùa

About namcuulong

Check Also

PUCL QUYỂN 37 – CHƯƠNG KÍNH PHÁP

QUYỂN 37 Quyển này có một chương Kính tháp. 35. CHƯƠNG KÍNH THÁP 35.1. LỜI ...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *