Home / Pháp Uyển Châu Lâm / PUCL - Tập 2 / PUCL QUYỂN 20 – CHƯƠNG KÍNH LỄ

PUCL QUYỂN 20 – CHƯƠNG KÍNH LỄ

QUYỂN 20
Quyển này có một chương Kính lễ.
9. CHƯƠNG KÍNH LỄ

9.1. LỜI DẪN
Đấng Đại thánh rủ lòng từ, bậc Chí nhân làm lợi muôn vật. Các Ngài đều muốn dẫn dắt bốn loài đến bảo sở, vận chuyển ba cõi bằng Đại thừa. Thầy trò tuy khác đường nhưng cùng đích đến, đạo đời tuy khác lối vẫn chung hướng về. Vì thế tạc tượng biểu thị chân hình để giáo hóa thế tục, nương ngón tay chỉ mặt trăng là phép thường của đạo xuất thế. Chỉ vì chúng sinh vọng chấp ngã nhân, trôi theo dòng kiêu mạn, tùy nghiệp nổi chìm không nghĩ đến việc đổi thay. Bởi do nhiều kiếp mê mờ, không biết Tam tôn, ngu si ương nganh ít gặp thập thánh. Vì thế mạng như đèn trước gió, thật khó giữ gìn; thân giống điện chớp đâu thể bền lâu. Huống gì năm trược giao tranh, bốn rắn bức bách, có thể an nhẫn nhìn ngắm những cảnh hư huyễn này sao?
Vì thế, bậc Đại thánh thương xót tùy nghi giáo hóa dẫn dụ. Điều thiết yếu trong việc hành trì khônggì hơn pháp sám hối, cho nên luận Thập Trụ của ngài Long Thọ ghi: “Ngày đêm có sáu thời, bồ-tát lễ bái mười phương chư Phật, sám hối, khuyến thỉnh, tùy hỉ, hồi hướng. Bồ-tát muốn đạt đến giai vị A-duy-việt-trí, y vào đây tu hành mau chứng quả Bất thoái. Như niệm Phật Thiện Đức ở phương đông… do bản nguyện của các Đức Phật trong mười phương mà chúng sinh trồng căn lành nơi Đức Phật quá khứ, nay nghe danh hiệu Đức Phật mà kính tin thụ trì, liền được tâm bồ-đề bất thoái. Lại có người ngu si thường nghe tiếng ác, nay chợt nghe niệm ‘Nam-mô Phật’, lòng kinh ngạc vui mừng, tội diệt phúc sinh”.
Vì thế kinh ghi: “Kính lễ Đức Phật này có thể trừ trăm vạn tội nặng sinh tử”; hay nói: “Có thể trừ nghìn kiếp tội nặng sinh tử”. Nếu không nương vào thềm thang này để chuyển hóa tâm phàm thì người mang trọng tội phải nhiều kiếp thụ khổ. Như khi nghe danh hiệu Phật thì vui mừng tự nghĩ: “Ta có tội gì mà không thấy chân dung Đức Phật?”, thế rồi lệ rơi đầm đìa. Lại một lòng chắp tay suy nghĩ: “Ta làm được điều thiện gì mà được nghe danh hiệu Phật?”, vậy nên vui mừng, lòng thêm cung kính, chiêm ngưỡng hình dung Đức Phật không nhàm chán. Do sự vui mừng, xúc động ấy mà niềm tin ngày càng tăng. Ý đã thông, tâm không còn phiền lụy thì không những kính lễ lại còn quay về nương tựa Phật.
Gần đây thường thấy có những đạo tục nghe xướng danh hiệu Phật, dù thân lễ bái, nhưng tâm duyên ngoại cảnh, giữa chừng phạm lỗi mà không biết xét mình sám hối, không kính tin, không hổ thẹn. Lại có kẻ xuất gia, tại gia ở chỗ vắng lễ Phật, hoặc cao hoặc thấp, thân tâm lười biếng, không hề kinh sợ, tội bất kính như thế ngày càng tăng.
Có kẻ xuất gia, tại gia lễ bái đại chúng, nghìn tăng vạn tục lớn tiếng xướng tụng, hành lễ vội vàng, thân không sát đất, tâm không cung kính, giống như nhà binh điểm lính, chỉ ghi tên suông, khác nào giã gạo đưa lên đưa xuống, nhọc công vô ích.
Sơ lược những hành vi như thế đều là tội lỗi, bởi cầu danh lợi mà không giữ lòng cung kính. Nên biết, nương vào niềm tin mới thể nhập Phật pháp, phát sinh trí tuệ. Đã không có lòng tin thì biết nương vào đâu?
Từ đây trở xuống lược nêu năm phần. Tất cả đều nương vào thánh giáo mà phân biệt thật giả. Xin hãy bỏ vọng về chân thì công phu mới thành tựu viên mãn.
9.2. CÔNG NĂNG
Kính nghĩ: Đấng Đại giác là bậc thánh có lòng từ cùng tột. Chúng sinh do nhân xưa gặp hội lớn, nay chí thành cơ cảm thì Phật ứng hiện đúng thời. Ai nghe danh hiệu Ngài mà khởi lòng cung kính thì thắng nghiệp nảy sinh trong phút chốc, chuyên tâm quántưởng tượng Ngài thì thành tựu diệu quả mãi muôn kiếp.
Vì thế, danh hiệu của năm mươi ba Đức Phật làm lợi ích chúng sinh quá khứ như số vi trần; hào quang của ba nghìn Như Lai cứu độ muôn loài thời mạt pháp như hằng sa số. Hai mươi lăm danh hiệu Phật nhằm cứu khổ ách cho chúng sinh, dù phúc có bảy báu trong cõi Ta-bà không sánh bằng phúc lễ Phật một lạy. Tuy nhân duyên chắp tay tựa như xa vời mà sẽ dần dần đạt phúc báo Thụ vương. Như vậy, lễ bái xưng tán há uổng công, thành tâm qui kính thầm tăng phúc lợi.
Luận Trí độ ghi: “Nếu bồ-tát chưa vào Pháp vị mà xa lìa Phật pháp, thì sẽ tổn hoại thiện căn, ở chốn phiền não cũng không thể tự độ, thì làm sao có thể độ người? Cho nên, không thể xa lìa chư Phật, như em bé không thể xa mẹ, đi xa không thể thiếu lương thực. Như lúc nóng thì cần gió mát, khi lạnh cần hơi ấm; như vượt sông không thể bỏ thuyền chắc, bệnh khổ không thể lìa thầy thuốc giỏi. Thế nên, bồ-tát thường không lìa Phật. Vì sao? Vì cha mẹ, bạn bè, cho đến trời người, vua quan v.v… không thể giúp ta vượt qua bể khổ, chỉ có đức Thế Tôn mới giúp ta thoát khổ”.
Kinh Dược Vương Dược Thượng ghi: “Đức Phật Thích-ca Mâu-ni bảo đại chúng:
– Vô số kiếp xa xưa, trong thời mạt pháp của Đức Phật Diệu Quang, Ta xuất gia học đạo, nghe danh hiệu năm mươi ba vị Phật. Nghe rồi, Ta chắp tay, trong lòng vui mừng, lại dạy người khác nghe và thụ trì. Người khác nghe rồi, tiếp nối truyền dạy cho đến ba nghìn người.
Ba nghìn người này cùng xưng danh hiệu Phật, chí tâm lễ kính, do công đức nhân duyên này, liền diệt được vô số ức kiếp tội sinh tử. Một nghìn người thứ nhất, đầu tiên là Phật Hoa Quang đến cuối cùng là Phật Tì-Xá thành Phật ở kiếp Trang Nghiêm, tức là nghìn vị Phật quá khứ. Nghìn người thứ hai, từ Phật Câu-lâu-tôn đến Đức Phật cuối cùng là Phật Lâu-chí thành Phật ở Hiền kiếp. Một nghìn người thứ ba, từ Phật Nhật Quang đến Đức Phật sau cùng là Phật Tu Di Tướng thành Phật ở kiếp Tinh Tú. Chư Phật hiện tại trong mười phương như Phật Thiện Đức v.v…cũng được nghe danh hiệu năm mươi ba vị Phật này, nên các vị ấy đều thành Phật ở trong mười phương thế giới. Nếu có thiện nam tín nữ nào và những chúng sinh khác được nghe danh hiệu của năm mươi ba vị Phật này, thì trăm nghìn vạn ức a-tăng-kì kiếp, chúng sinh ấy không đọa vào đường ác. Lại người nào thường nghe danh hiệu năm mươi ba vị Phật này, đời đời sinh ra nơi nào cùng được gặp chư Phật trong mười phương. Nếu người nào tha thiết kính lễ năm mươi ba vị Phật này, ngoại trừ bốn tội nặng, năm tội nghịch và tội hủy báng kinh điển Phương đẳng, còn tất cả tội khác đều trừ sạch. Vì đây là bản nguyện của chư Phật, trừ diệt được các tội ấy trong từng niệm”.
Kinh Quyết định tì-nighi: “Nếu tha thiết kính lễ ba mươi lăm vị Phật, thì công đức của người này vô lượng, vô biên”.
Kinh Phật danh ghi: “Nếu thiện nam, tín nữ nghe danh hiệu hai mươi lăm vị Phật này, thành tâm thụ trì, đọc tụng, cung kính, lễ bái thì không đọa vào địa ngục, ngạ quỷ, súc sinh, trừ được sân hận, ngu si, diệt được trăm kiếp tội nặng, thường sinh vào cõi Phật thanh tịnh ở mười phương. Giả sử có người dùng bảy báu đầy

About namcuulong

Check Also

PUCL QUYỂN 22 – CHƯƠNG NHẬP ĐẠO

QUYỂN 22 Quyển này có một chương Nhập đạo. 13. CHƯƠNG NHẬP ĐẠO 13.1. LỜI ...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *