Home / Pháp Uyển Châu Lâm / PUCL - Tập 1 / PUCL QUYỂN 9 – CHƯƠNG THIÊN PHẬT

PUCL QUYỂN 9 – CHƯƠNG THIÊN PHẬT

Kinh Tu hành bản khởi ghi: “Khi ấy, tám vạn bốn nghìn trưởng giả trong nước đều sinh con trai, tám vạn bốn nghìn ngựa đều sinh ngựa con. Trong đó có một con ngựa rất đặc biệt, lông của nó toànmàu trắng, bờm như xâu chuỗi báu, nên đặt tên là Khiển-đặc và người giữ ngựa tên là Xiển-đặc”.
Kinh Thụy ứng bản khởi ghi: “Người giữ ngụa tên Xa-nặc, ngựa tên Kiền-trắc. Bấy giờ trong các chuồng thú của vua, voi sinh voi trắng, ngựa sinh ngựa trắng; trâu, dê sinh nghé và dê con năm sắc. Mỗi loài đều sinh năm trăm con. Năm trăm hoàng hậu và phi tần của các vương tử cũng sinh năm trăm người con (Kinh Phổ diệu ghi: “Năm nghìn hậu phi mỗi người sinh một lực sĩ”.
Bấy giờ, trong cung tự nhiên xuất hiện năm trăm kho báu. Các thương buôn vào biển tìm châu báu cũng đã trở về, mỗi người mang kì trân dị bào dâng nạp cho vua. Vì xuất hiện những điềm lành như thế, nên vua đặt tên thái tử là Tất-đạt.
Cùng lúc ấy, tám vương tử ở trong cung của vua Bạch Tịnh đồng sinh thái tử, họ đều rất vui mừng, cùng đặt tên rất hay cho con”.
Kinh Phật bản hạnh ghi: “Trong nước Ca-duy-la-duyệt có tám thành, gồm chín trăm vạn gia đình. Điều-đạt sinh vào ngày bảy tháng tư, Phật sinh vào ngày tám tháng tư, em Phật là Nan-đà sinh vào ngày chín tháng tư, A-nan sinh vào ngày mười tháng tư. Thân Điều-đạt cao một trượng năm thước bốn tấc, thân Phật cao một trượng sáu thước, thân Nan-đà cao một trượng năm thước bốn tấc, thân A-nan cao một trượng năm thước ba tấc. Thân của hàng quí tộc Xá-di cao một trượng bốn thước. Thân của nhữngngười thuộc dòng họ khác trong nước đều cao một trượng ba thước. Bên ngoại của bồ-tát họ là Cù-đàm ở cách thành Ca-duy-la-duyệt tám trăm dặm, làm vua một nước nhỏ có một trăm vạn hộ dân, vua tên là Nhất Ức. Bên vợ của bồ-tát cũng họ Cù-đàm. Trưởng giả dòng Xá-di tên là Thủy Quang, vợ tên Nguyệt Nữ, trú trong một tòa thành gần vương quỗc của vua Nhất Ức. Bà sinh được một bé gái, lúc sinh mặt trời sắp lặn, những tia sáng cuối cùng chiếu sáng rực cả nhà, nhân đó đặt tên cho bé gái là Cù-di. Về sau Cù-di là đệ nhất phu nhân của thái tử. Những người sinh La-hầu-la là phu nhân thứ hai của thái tử, tên là Da-duy-đàn. Cha của phu nhân Da-duy-đàn là trưởng giả Di-thí. Phu nhân thứ ba của thái tử lả Lộc Dã. Cha của Lộc Dã là trưởng giả Thích.
Vì thái tử có ba phu nhân, nên vua Bạch Tịnh cho xây ba cung điện ứng với ba mùa. Trong mỗi cung điện có hai vạn thể nữ, ba cung điện có sáu vạn thể nữ. Vì thái tử sẽ làm Già-ca-việt vương nên mới được sắp đặt sáu vạn thể nữ.
5.5.8. So sánh và suy lường
Luận Du-già ghi: “Có bốn trường hợp nhậpthai:
1. Nhập thì chính tri nhưng trụ và xuất không chính tri.
2. Nhập và trụ chính tri, nhưng xuất không chính tri.
3. Nhập, trụ, xuất đều chính trí.
4. Nhập, trụ, xuất đều không chính trí.
Trường hợp thứ nhất là luân vương
trường hợp thứ hai là độc giác nhập thai, trường thứ ba là bô-tát nhập thai, trường hợp thứ tư là tất cảcác loại hữu tình nhập thai.
Luận Thật tính có bài kệ:
Từ trời gá vào thai
Đời này có cha
Thị hiện làm trẻ thơ
Học tập hết các môn
Vui đùa và dạo chơi
Xuất gia tu khô hạnh
Đến trường của ngoại đạo
Hàng phục các thiên ma
ThànhPhật chuyển Pháp luân
Lạithị hiện niết-bàn
Nhữngchúng sinh phúc mỏng
Khônggặpđược Như Lai
Kinh Thụy ứng ghi: “Thái tử giáng sinh vào đêm mùng tám tháng tư khi minh tinh vừa xuất hiện”.
Phậtsở hành tán ghi: “Bồ-tát sinh ra từ hôngphải vào ngày mùng tám tháng ba”.
Kinh Quá khứ hiện tại nhân quả ghi: “Vào ngày mùng tám tháng hai, phu nhân đến vườn Lâm-tì-ni, vừa thấy hoa Vô Ưu, bà liền đưa tay phải hái thì thái tử từ hông phải giáng sinh”.
Ở đây cho rằng, thời gian đã cách quá xa, lại có người dịch trước người dịch sau, nếu chỉ căn cứ văn kinh thì rất khó xác định. Còn nghiên cứu các sách vở bên ngoài hình như có thể thấy được.
Sách Xuân Thu ghi: “Lỗ Trang Công năm thứ bảy, tức đời vua Trang Vương năm thứ mười một, nhằm tháng tư năm Tân Hợi, bấy giờ mặt trời không mọc, sao rơi như mưa”.
Như vậy, xét kĩ nội và ngoại điển thì thấy tất cả đều lấy tháng tư là chính.
5.6. NUÔI DƯỠNG
5.6.1. Lời dẫn
Thần diệu mà lặng thông, trí viên mà chiếu suốt. Đạo thì bặt hình và danh, lý thì dứt sinh cùng diệt. Hình và danh đã dứt từ xưa, há có thật sinh vào cung vua sao? Sinh và diệt đã đoạn, há lại nhờ đến thị vệ ư? Đại thánh ứng sinh, cốt mong làm lợi ích cho chúng sinh. Có cảm thì mới ứng hiện chiếu soi đến mọi nẻo tối tăm. Vì chúng sinh có nhiều căn cơ khác nhau, nên việc lãnh thụ pháp giáo cũng không phải một. Trong đó, hoặc nhờ tham thiền nhập định mà ngộ đạo; hoặc nhờ tuệ giải mà khai tâm; hoặc phải thị hiện anh nhi để được bảo vệ; hoặc hiện ra cảnh bú mớm để được nuôi dưỡng. Duyên ngộ đạorất nhiều không thể nêu ra hết. Đó là năng lực dẫn dắt chúng sinh, cũng là nghệ thuật cứu đời.
5.6.2. Nuôi dưỡng
Kinh Phật bản hạnh ghi: “Thái tử mới sinh được bảy ngày thì hoàng hậu Ma-da qua đời”. Hoặc thầy tướng số cho rằng mạng của hoàng hậu chi còn bảy ngày, vì thế mà bà qua đời. Dù nói như thế, nhưng từ xưa đã có việc này. Nghĩa là khi bồ-

About namcuulong

Check Also

PUCL QUYỂN 6 – CHƯƠNG LỤC ĐẠO (tt)

QUYỂN 6 Quyển này tiếp theo chương Lục đạo. 4. CHƯƠNG LỤC ĐẠO (tt) 4.4. ...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *