Home / Pháp Uyển Châu Lâm / PUCL - Tập 1 / PUCL QUYỂN 9 – CHƯƠNG THIÊN PHẬT

PUCL QUYỂN 9 – CHƯƠNG THIÊN PHẬT

Vua muốn thái tử dạo chơi, nên ra lệnh làm một vườn hoa, đặt tên là cần Cù. Thái tử thường vào vườn hoa dạo chơi, hoặc bảo người đấm bóp.
Khi ấy, năm trăm đại thần trong dòng họ Thích đều đem tất cả sử sách của người xưa dạy cho thái tử và con của họ. Người bình thường trải qua nhiều năm tháng học tập, nhưng có người thành, có người không thành. Còn thái tử và con của năm trăm đại thần kia chi trong vòng bốn tháng đã học thành, thông suốt tất cả các luận. Bấy giờ, Nhẫn Thiên nói kệ khen thái tử:
Ngài tuổi còn đang trẻ
Lại an nhàn học hành
Chẳng dùng nhiều công sức
Không lâu đã hiểu hết
Học trong thời gian ngắn
Mà hơn những người lớn
Đạt được các học thuật
Thành tựu hơn mọi người.
Thái tử sinh ra trong cung vua, lúc còn nhỏ chỉ vui chơi, năm thái tử lên tám tuổi mới được đưa đến cầu thầy vào trường học. Thái tử theo hai đại tôn sư Mật-đa và Nhẫn Thiên học luận thư, bao gồm văn chương, vũ nghệ và binh pháp. Trải qua bốn năm, thái tử học thông thạo tất cả các kĩ năng. Vì tùy thuận thế gian, cũng là để làm đẹp lòng mọi người, một hôm thái tử vào vườn Cân Cù dạo chơi và biểu diễn tài nghệ bắn cung. Năm trăm đồng tử con của những người họ Thích, cũng ở trong vườn của mình vui chơi.
Bấy giờ, có bầy nhạn bay trên không, đồng tử Đề-bà-đạt-đa trông thấy giương cung bẳn trúng một con. Con nhạn bị trúng tên rơi xuống vườn của thái tử Tất-đạt, mũi tên còn dính trên thân. Thấy con nhạn trúng tên, bị thương rơi xuống đất, thái tử hai tay nhẹ nhàng đỡ lấy nó, rồi ngồi kiết giả và đặt con nhạn lên đùi. Thái tử dùng bàn tay trái mềm dịu trơnláng giữ chặt con nhạn, tay phải rút mũi tên ra, rồi dùng tô mật đắp lên vết thưomg
Lúc ấy, Đề-bà-đạt-đa sai sứ đến nói với thái tử:
– Chủ của tôi bắn trúng một con nhạn rơi trong vườn của ngài, nên mau trao lại, không được giữ.
Thái tử nói với sứ giả:
– Nếu con nhạn chết thì ta sẽ trả lại cho chủ ngươi. Nếu nó sống thì ta không trả.
Đề-bà-đạt-đa lại sai người qua nói với thái tử:
– Chủ tôi nói rằng dù con nhạn chết hay sống cũng phải trả lại. Vì chủ tôi có công bắn, sao ông giữ lại?
Thái tử nói:
– Chính ta mới là người được con nhạn này trước. Vì sao? Vì từ khi ta phát tâm bồ-đề đến nay đều cứu giúp tất cả chúng sinh, huống gì con nhạn này!
Vì con nhạn ấy mà xảy ra tranh chấp giữa thái tử và Đề-bà-đạt-đa.
Vua Tịnh Phạn mời những người lớn tuổi và những người có trí trong dòng họ thích đến phân xử. Lúc ấy, có một vị trời ở trời Tịnh Cư hóa làmmột trưởng giả già đến chỗ hội họp của những người dỏng họ Thích vả nói: ‘Người nào nuôi dưỡng thì con nhạn thuộc về người đó, người nào bắn nó thì nên tử bỏ. Khi ấy những người trong dòng họThích đều bằng lòng, đồng thanh nói lớn: ‘Đúng thế! Đúng thế! Như lời nhân giả nói!’. Đây là nguyên nhân đầu tiên gây ra oán thù giữa Đê-bà-đạt-đa và thái tử trong đời này”.
5.8.3. Đấu sức
Kinh Nhân quà ghi: “Năm thái tử lên mười, Ngài cùng với những người anh em trong dòng họ Thích đấu sức với nhau. Một hôm, thái tử cùng với một vạn người thân định ra thành. Bấy giờ, có một con voi lớn đứng chắn ngang cửa thành, mọi người đều không dám đi qua. Đề-bà-đạt-đa liền dùng tay đánh vào đầu, con voi liền quỵ xuống đất. Nan-đà dùng ngón chân hất nó qua bên đường. Thái tử nắm con voi ném ra ngoài thành, rồi lại dùng tay đỡ lấy, không để cho bị tổn thương và con voi tỉnh lại. Lúc ấy, mọi người đều lấy làm lạ và cho là việc chưa từng có. Trăm nghìn vạn ức người ở khăp bốn phương đều đến xem.
Trong vườn có bảy lớp trống vàng, bạc, kẽm, đồng, sắt v.v…, mỗi loại có bảy cái. Đề-bà-đạt-đa là người đầu tiên trổ tài bắn cung, đã bắn thủng ba cái trống bằng vàng. Nan-đà cũng bắn thủng ba cái. Nhưng thái tử chê cung yếu, nên vua sai người vào trong kho lấy cáy cung tốt của tổ tiên, cây cung ấy không ai kéo nổi. Thái tử ngồi tại chỗ giương cung, dây cung phát ra tiếng, cả thành đều nghe. Trăm nghìn người trong nước và chư thiên trên hư không đồng khen ngợi. Thái tử buông một mũi tên xuyênqua tất cả các trống, cắm xuống đất tạo thành dòng suối, rồi xuyên qua núi Đại Thiết Vi”.
Kinh Phật bản hạnh ghi: “Bấy giờ, trời Đế Thích từ hư không hạ xuống nhặt lấy mũi tên của thái tử đã bắn đó đem về trời Tam Thập Tam, lập hội bắn cung. Vào những ngày lành chư thiên tập họp, dùng các loại hoa hương cúng dường mũi tên. Đến nay chư thiên vẫn còn tổ chức ngày lễ bắn cung ấy.
Thái tử lại bắn ra một mũi tên xuyên qua bảy con heo sắt, xuyên qua đất, thấu đến huỳnh tuyền. Chỗ mũi tên rơi xuống thành cái giếng, ngày nay người dân thường gọi là Tiễn tỉnh.
Thái tử thi vật với những người trong dòng họ Thích, những người kia lần lượt đều bị thái tử vật ngã, nhưng thân thể họ không bị thương. Họ lại hợp sức vật một mình thái tử, thái tử chỉ dùng tay chạm vào họ thì tất cả đều té xuống đất. Những người trong dòng họ Thích và người xem đều kinh ngạc. Vô lượng chư thiên trên không trung đồng nói kệ:
Tất cả các lực sĩ dũng mãnh
Trong mọi thế giới khắp mười phương
Đều có sức mạnh như Điểu-đạt
Không bằng mày lông của thái từ
Đại nhân sức oai đức vô biên
Chỉ dùng tay chạm đều ngã lăn
Thánh giả sức oai thần rộng lớn
Cớ sao các người muốn so tài?

About namcuulong

Check Also

PUCL QUYỂN 6 – CHƯƠNG LỤC ĐẠO (tt)

QUYỂN 6 Quyển này tiếp theo chương Lục đạo. 4. CHƯƠNG LỤC ĐẠO (tt) 4.4. ...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *