Home / Pháp Uyển Châu Lâm / PUCL - Tập 1 / PUCL QUYỂN 9 – CHƯƠNG THIÊN PHẬT

PUCL QUYỂN 9 – CHƯƠNG THIÊN PHẬT

Có thuyết nói trong Thập nghiệp đạo, mỗi nghiệp đạo khởi năm bậc thiện tư là: hạ, trung, thượng, thượng thắng và thượng cực thiện tư; giống như tạp tu tĩnh lự.
Có thuyết nói trong Thập nghiệp đạo, mỗi nghiệp đạo khởi năm tư: gia hành tịnh; căn bản tịnh; hậu khởi tịnh; phi tầm sở hại; niệm nhiếp thụ.
Có thuyết nói duyên một tướng của Phật khởi năm mươi sát-na chưa từng thực hành tư, mà biến chuyển liên tục.
Hỏi: Như thế, hạn lượng của mỗi phúc như thếnào?
Đáp: Có thuyết nói: Nếu nghiệp cảm giai vị Chuyển luân vương thì tự tại biến chuyển trong bốn đại châu, đây là lượng của một phúc.
Có thuyết nói: Nếu nghiệp cảm giai vị Đế Thích thì tự tại biến chuyển trong hai cõi trời, đây là lượng của một phúc.
Có thuyết nói: Nếu nghiệp cảm giai vị Tha Hóa Tự Tại thiên vương thì tự tại biến chuyển trong tất cả chúng Dục giới, đây là lượng của một phúc.
Có thuyết nói: Nếu nghiệp cảm giai vị Đại Phạm thiên vương thì tự tại chuyển trong chúng Sơ tĩnh lự và Dục giới thiên, đây là lượng của một phúc.
Có thuyết nói đó là phúc mà chủ Sa-ha thế giới Đại Phạm thiên vương khuyến thỉnh Như Lai chuyển pháp luân.
Hỏi: Khi Đại Phạm thiên vương thỉnh Phật, thì chúng sinh cõi Dục tâm ở trạng thái vô phú vô kí, sao gọi là phúc?
Đáp: Có thuyết nói: Khi Đại Phạm thiên vương trụ ở Phạm Thế muốn đến thỉnh Phật, trước khởi niệm thiện: ‘Ta sẽ vì các hữu tình mà làm lợi ích lớn, thỉnh Phật chuyển pháp luân’. Ngay lúc ấy đã được Phạm phúc. Điều này vô lý! Như thế chẳng phải chưa làm mà có kết quả sao? Đó là vì Đại Phạm thiên vương sau khi thỉnh Phật rồi trở vê Phạm cung. Sau đó, Thế Tôn chuyển pháp luân, thì Địa thân xướng lên, âm thinh lần lượt vang đến Phạm cung. Phạm vương nghe được hoan hỉ, vui mừng, phát tâm thuần tịnh và sinh tùy hỉ. Ngay lúc ấy mới thành tựu Phạm phúc.
Có thuyết nói: Nếu nghiệp cảm giai vị Tha Hóa Tự Tại thiên vương thì tự tại biến chuyển trong tất cà chúng Dục giới, đây là lượng của một phúc.
Có thuyết nói: Nếu nghiệp cảm giai vị Đại Phạm thiên vương thì tự tại chuyển trong chúng Sơ tĩnh lự và Dục giới thiên, đây là lượng của một phúc.
Có thuyết nói đó là phúc mà chủ Sa-ha thế giới Đại Phạm thiên vương khuyến thỉnh Như Lai chuyển pháp luân.
Hỏi: Khi Đại Phạm thiên vương thỉnh Phật, thì chúng sinh cõi Dục tâm ở trạng thái vô phú vô kí, sao gọi là phúc?
Đáp: Có thuyết nói: Khi Đại Phạm thiên vương trụ ở Phạm Thế muốn đến thỉnh Phật, trước khởi niệm thiện: ‘Ta sẽ vì các hữu tình mà làm lợi ích lớn, thinh Phật chuyển pháp luân’. Ngay lúc ấy đã được Phạm phúc. Điều này vô lý! Như thế chẳng phải chưa làm mà có kết quả sao? Đó là vì Đại Phạm thiên vương sau khi thỉnh Phật rồi trờ về Phạm cung. Sau đó, Thế Tôn chuyển pháp luân, thì Địa thần xướng lên, âm thinh lần lượt vang đến Phạm cung. Phạm vương nghe được hoan hi, vui mừng, phát tâm thuần tịnh và sinh tùy hi. Ngay lúc ấy mới thành tựu Phạm phúc.
Có thuyết nói lúc thế giới hình thành, do sức nghiệp tăng thượng của cả hữu tình mà cảm hiện tam thiên đại thiên thế giới, đây là lượng của một phúc.
Có thuyết nói ngoài những vị bồ-tát gần Phật địa, tất cả những nghiệp có thể chiêu cảm quả giàu sang của hữu tình, đây là lượng của một phúc.
Có thuyết nói nên dùng thí dụ để hiển bày tất cả các phúc lượng. Giả sử tất cả hữu tình đều bị mù bẩm sinh. Lúc ấỵ, có một hữu tình dùng đại phương tiện khiến cho tất cả nhũng hữu tình bị mù đều được sáng mắt. Phúc của hữu tình kia, chính là lượng của một phúc.
Giả sử tất cả hữu tình đều uống thuốc độc mê man sắp chết. Lúc ấy, có một hữu tình trừ hết độc cho tất cả hữu tình kia, khiến họ tỉnh lại. Phúc của hữu tình ấy là lượng của một phúc.
Giả sử tất cả hữu tình đều bị trói buộc gần chết. Lúc ấy, có .một hữu tình mở trói cho tất cả chúng hữu tình, khiến cùng một lúc đều được toàn mạng. Phúc của hữu tình ấy là lượng của một phúc.
Giả sử tất cả hữu tình phá giới, phá kiến. Lúc ấy có một hữu tình có khả năng khiến cho chúng hữu tình kia cùng một lúc đầy giới và kiến. Phúc của hữu tình ấy là lượng của một phúc”.
* Lời bàn
Với những gì đã nói đều là phương tiện ý lạc thuần tịnh, ca ngợi lượng phúc của bồ-tát, nhưng chưa đạt đến chỗ chân thật. Theo thật nghĩa thì mỗi mỗi phúc lượng mà bồ-tát phát khởi là vô lượng vô biên. Vì bồ-tát trải qua ba a-tăng-kì kiếp đã tích tập đầy đủ các ba-la-mật và khởi những tư nguyện dẫn phát vô cùng rộng lớn, chỉ có Phật mới biết được, ngoài ra không ai biết được. Vì thế nên nói, phúc lượng của bồ-tát rộng lớn, một tướng có trăm phúc trang nghiêm, lần lượt cho đến ba mươi hai tướng cũng đều đầy đủ trăm phúc. Phật dùng ba mươi hai tướng đầy đủ trăm phúc và tám mươi tùy hảo để trang nghiêm thân Ngài, nên Ngài là bậc tối tôn tối thắng trong chúng trời người.
5.8. DU HỌC
5.8.1. Lời dẫn
Trộm nghe! Bậc Nhất thiết chủng trí hiệu Tất-đạt-đa, trồng gốc đức từ đầu ba tăng-kì, diệu quả cao tột thành từ cuối bách kiếp. Ngài gom pháp giới làm trí, lấy hư không làm thân. Nhưng thân cùng khắp thì lượng vượt ngoài đất trời; trí thấu suốt tất cả nên dụng thật không thể nghĩ bàn. Đã không thể dùng pháp thế gian để suy lường, há lại đem nơi chốn để so sánh.
Bởi muốn mở tai mắt cho hàng ngu muội, nên phải hiển thị hình tướng bậc thánh nhân. Vi thế, hoặc thị hiện thân ngoại đạo, hoặc kẻ ngu phu. Ấy là, ứng với đồng loại để dẫn dắt phàm tình, tùy dị hình mà giáo hóa chúng sinh. Sau đó mới xưng Vô thượng sĩ, hiệu là Thiên Trung Thiên. Bởi vì, ngu trí ngầm thông, thánh phàm khó đoán, nên đức thì cao không thể nghĩ bàn và công thì lớn không ai sánh.
5.8.2. Mời thầy dạy học
Kinh Phật bản hạnh ghi: “ Vua Tịnh Phạn biết thái tử đã tròn tám tuổi, vua tập hợp quần thần, tể tướng, hỏi:
– Các khanh có biết hiện nay trong nước của ta ai có trí tuệ bậc nhất, đủ tài trí, thông thấu mọi việc, có thể làm thầy thái tử được?

About namcuulong

Check Also

PUCL QUYỂN 6 – CHƯƠNG LỤC ĐẠO (tt)

QUYỂN 6 Quyển này tiếp theo chương Lục đạo. 4. CHƯƠNG LỤC ĐẠO (tt) 4.4. ...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *